Hiển thị các bài đăng có nhãn Bộ Mặt Thật Của Các Nhà Dân Chủ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bộ Mặt Thật Của Các Nhà Dân Chủ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

KỶ NIỆM NGÀY 17/2: ÂM MƯU THỰC SỰ LÀ GÌ?

[Đò Ngang] - Lịch sử Việt Nam đã trải qua hàng ngàn năm Bắc thuộc. Trong suốt quá trình hình thành, xây dựng và phát triển của đất nước ta không lúc nào không có sự can thiệp của Trung Quốc. Có thể nói, lịch sử Việt Nam là lịch sử đấu tranh chống sự đô hộ của thực dân Phương Bắc.

Sau khi cuộc tổng nội dậy mùa xuân 1975 thành công, thống nhất non sông thu về một mối, tưởng chừng như chúng ta đã dẹp xong lũ giăc cướp nước, yên tâm kiến thiết, xây dựng lại đất nước, thì ngày 17/2/1979 với khoảng 600 ngàn quân, Trung Quốc đã đồng loạt đánh chiếm các tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam. Cho dù giải thích theo cách nào đi nữa thì hành động này của Trung Quốc cũng không thể khác đó là hành động xâm chiếm một cách trắng trợn Việt Nam.

Như vậy là sau 4 năm đất nước tạm yên tiếng súng quân thù, các lớp thanh niên Việt Nam lại hăng hái xung phong lên đường chặn đứng bàn chân của lũ cướp nước. Với tinh thần yêu nước nồng nàn và căm thù giặc sâu sắc chỉ trong vòng một tháng, đến ngày 18/03/1979 quân dân Việt Nam đã đánh bật quân xâm lược ra khỏi bời cõi, bản lĩnh Việt Nam một lần nữa được khẳng định, khúc khải hoàn vang vọng khắp non sông.

Báo Nhân dân số ra ngày 20/3/1979


Đến nay, sau 35 năm giành chiến thắng, mọi người dân Việt Nam vẫn ghi nhớ, trân trọng chiến công của các anh hùng, liệt sĩ đã ngã xuống vì bình yên của Tổ quốc. Dọc biên giới Việt – Trung, hàng trăm nghĩa trang liệt sĩ lập lên vinh danh chiến công của các anh đã ngã xuống để bảo vệ chủ quyền và độc lập cho Tổ quốc. Đồng thời, với phương châm: khép lại quá khứ, hướng tới tương lai, chúng ta không nhất thiết có những hành động quá phô trương, không làm ảnh hưởng đến quan hệ hai nước Việt – Trung.

Tuy nhiên, vào ngày 12/02/2014 trên một số trang mạng “dân chủ” mà nổi bật là nhóm No-U FC đã đăng tải lời kêu gọi người dân xuống đường biểu tình để kỷ niệm Ngày Biên Giới Việt – Trung (17/2/1979 – 17/2/2014) vào sáng Chủ Nhật, ngày 16/02/2014 tại tượng đài Lý Thái Tổ - Hồ Gươm - Hà Nội . Vậy âm mưu thực sự của chúng là gì? Để xem âm mưu thực sự của chúng là gì, chúng ta hãy nhìn nhận một số vấn đề sau:

Thứ nhất, về chủ nhân của những lời kêu gọi trên - nhóm No-U FC thì chắc hẳn đã quá quen thuộc trong thời gian vừa qua và là một trong những hội nhóm thường xuyên có các hoạt động gây rối an ninh trật tự và có những bài viết tuyên truyền, xuyên tạc về đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước trong thời gian vừa qua. Nhóm No-U FC là một nhóm tự phát, hoạt động trá hình dưới hình thức một đội bóng và sự chỉ đạo của tổ chức Việt Tân, do Lã Việt Dũng đứng đầu – người mà trong thời gian vừa rồi đã đưa bồ nhí Nguyễn Thu Trang vào nhà nghỉ Vân Long 646 Quang Trung thì bị bố em Trang phát hiện và kéo theo đám thanh niên trai tráng đánh cho mặt mũi bê bết máu.
Thế nên, không biết các nhà “dân chủ” định làm những gì nhưng nhìn vào chủ nhân của lời kêu gọi trên thì chúng ta cũng biết trước được bộ mặt thật, mục đích thực sự của chúng không phải để tưởng niệm những người đã hi sinh trong cuộc chiến bảo vệ biên giới của nhân dân ta như chúng đã đưa ra trong lời kêu gọi mà hẳn đằng sau đó chứa những mưu đồ chính trị nhằm chống Đảng, Nhà nước ta, phá hoại mối quan hệ tốt đẹp Việt – Trung.


Thứ hai, trên đất nước Việt Nam hàng năm có bao nhiêu ngày lễ kỷ niệm có ý nghĩa to lớn, ghi nhận công lao của các anh hùng liệt sĩ đấu tranh vì chủ quyền và độc lập của Tổ quốc như: Ngày chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/1954), chấm dứt 100 năm đô hộ của thực dân Pháp, Ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam thống nhất đất nước (30/04/1975)…Tại sao nhóm No-U FC không kêu gọi tổ chức kỷ niệm? Phải chăng các ngươi đang nhận sự bảo trợ từ họ nên không dám nói gì? Chỉ vì mấy đồng bạc mà các ngươi sẵn sàng bán rẻ nhân cách của mình? Vu khống, xuyên tạc chống lại dân tộc đã nuôi dưỡng mình.

Thứ ba, hầu hết các thông tin kêu gọi biểu tình ngày 17/2 đều đăng trên các trang mạng của bọn “dân chủ”, các trang mạng này thường xuyên đưa tin, viết bài xuyên tạc tình hình, vu khống Việt Nam, là công cụ để các nhà Rận chủ chống lại Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam mà không phải là thông tin chính thức của Nhà nước Việt Nam. Theo quy định của pháp luật Việt Nam, mọi hoạt động biểu tình đều phải đăng ký trước và phải được sự cho phép của cơ quan có thẩm quyền. Như vậy, hành vi kêu gọi biểu tình của nhóm No-U FC  là vi phạm pháp luật, không được sự cho phép của Nhà nước Việt Nam. Do đó, rõ ràng hành động này không nhằm ngoài mục đích nào khác là chống lại Nhà nước Việt Nam.

Với sự phân tích và nhìn nhận ở trên, ta thấy, hành vi kêu gọi biểu tình của nhóm No-U FC không hề có mục đích gì tốt đẹp, không phải để tưởng niệm công lao những anh hùng liệt sĩ ngã xuống như chúng vẫn rêu rao mà mục đích chính là chống lại Đảng, Nhà nước Việt Nam, phá hoại mối quan hệ tốt đẹp Việt – Trung. Do vậy, mỗi người dân Việt Nam mà đặc biệt là giới trẻ thanh niên, học sinh, sinh viên cần nhìn nhận, đánh giá sự kiện Chiến tranh biên giới Việt –Trung này một cách khách quan, đồng thời cảnh giác với lời kêu gọi xuống đường biểu tình của các nhà “dân chủ” trên không để bọn chúng lợi dụng vào các hoạt động gây rối an ninh trật tự và chống Đảng, Nhà nước của chúng. 

https://suckhoevaxahoi.blogspot.com/2017/06/benh-sui-mao-ga-la-gi-va-cach-dieu-tri.html

Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

XIN THƯA: VIỆT NAM KHÔNG CÓ CÁI THỨ GỌI LÀ “TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM”!!!!!

[Kin Kin] - Việc Ủy Ban Nhân Quyền Tom Lantos trong Quốc Hội Hòa Kỳ  tổ chức phiên điều trần về cái gọi là “tù nhân lương tâm thê giới” trong đó có Việt Nam, rồi đưa một số nhà rận chủ Việt Nam tham gia, phát biểu là một hành động sai lầm và đáng lên án:

Trần Thị Minh Ngọc (phải)

Thứ nhất, xin thưa tại Việt Nam không có cái thứ gọi là “ tù nhân lương tâm”’

Ở Việt Nam, tù nhân là những người có hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam bị tòa án tuyên án bằng hình phạt tù đã có hiệu lực và đang phải chấp hành án phạt tù trong các nhà tù.

Như vậy ở Việt Nam chỉ có những người là “tù nhân” chứ không có cái gọi là “tù nhân lương tâm”. Cái tên “tù nhân lương tâm” chỉ là cái tên huyễn hoặc được bọn rận chủ và những kẻ có những hành động chống lại sự ổn định và phát triển bền vững của Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đưa ra để tâng bốc những kẻ bị tâm thần và hoang tưởng về chính trị ở Việt Nam.

Thứ hai, những tù nhân ở Việt Nam mà bà Trần Thị Minh Ngọc nêu ra (Đỗ Thị Minh Hạnh (con gái bà Trần Thị Minh Ngọc), Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng) với tên đính kèm là “tù nhân lương tâm” thực chất đã có những hành vi vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt Nam, cụ thể:

trái sang: Đoàn Huy Chương, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng


- Đoàn Huy Chương, sinh năm 1985 tại Đồng Nai là con trai của Đoàn Văn Diên. Được Nguyễn Công Bằng, kẻ được coi là cha đẻ của tổ cái tổ chức phản động gọi là “đảng vì dân” ở Mỹ móc nối, Đoàn Văn Diên đã lôi kéo tình nhân là Trần Thị Lệ Hồng (tức Nguyễn  Thị Lệ Hồng) và con trai là Đoàn Huy Chương (tức Nguyễn  Tấn Hoành) gia nhập “đảng vì dân”.

Vào lúc 1h sáng ngày 14/11/2006, Đoàn Huy Chương cùng đồng bọn trong khi đang rải truyền đơn phản động theo sự chỉ đạo của Nguyễn Công Bằng tại khu vực xã Hưng Thịnh, huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai đã bị bắt quả tang với toàn bộ tang vật. Sau đó, Đoàn Văn Diên bị tuyên phạt 4 năm tù giam, Trần Lệ Hồng 3 năm tù giam và Đoàn Huy Chương 18 tháng tù giam.

Ra tù, Đoàn Huy Chương tiếp tục bị Đỗ Thị Minh Hạnh và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng móc nối, lôi kéo tiếp tục vào con đường phạm tội.

- Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, sinh năm 1981, tại Tiền Giang. Hùng từng bị Công an TP HCM lập biên bản cảnh cáo về hành vi câu kết với một số đối tượng chống đối chính trị, khiếu kiện cực đoan, gây rối trật tự công cộng.

- Đỗ Thị Minh Hạnh, sinh năm 1985 tại Lâm Đồng. Cũng như Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Hạnh từng bị Cơ quan Công an gọi hỏi, răn đe về hành vi câu kết với một số đối tượng chống đối ở trong nước nhưng vẫn chứng nào tật nấy tiếp tục móc nối với các tổ ổ nhóm phản động người Việt ở nước ngoài.

Cả ba Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đã nghe theo sự lôi kéo của Trần Ngọc Thành – kẻ cầm đầu tổ chức phản động tại hải ngoại mang tên “ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam”. Chính Trần Ngọc Thành đã tổ chức đưa Hùng, Hạnh sang Malaysia đào tạo, huấn luyện, rồi từ ngày 28/01 đến ngày 09/02/2010, Trần Ngọc Thành đã chỉ đạo Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương thực hiện các vụ kích động biểu tình, rải truyền đơn ở Trà Vinh, Đồng Nai, TP HCM, nội dung kêu gọi người dân chống lại Đảng, Nhà nước, kêu gọi “đấu tranh để đòi dân chủ”, lợi dụng các vấn đề còn thiếu sót trong chế độ lao động, tiền lương của công nhân ở một số khu công nghiệp để tổ chức tuyên truyền, kích động công nhân đình công, biểu tình, phá hoại máy móc, nhà xưởng, tài sản của doanh nghiệp.

Sáng ngày 26/10/2010, TAND tỉnh Trà Vinh đã mở phiên tòa xét xử và tuyên phạt Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 9 năm tù giam, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương mỗi người 7 năm tù giam.
Là công dân Việt Nam vi phạm pháp luật nên đương nhiên họ phải chịu sự chế tài của pháp luật. Họ không hề có oan khuất gì mà bà phải kêu oan cả. Trước vành móng ngựa các đối tượng đã thành khẩn nhìn nhận hành vi vi phạm pháp luật của minh, đồng thời xin được khoan hồng.

Thế cho nên mới thật nực cười khi bày ra cái gọi là phiên điều trần về tù nhân lương tâm? Làm quái gì có cái thứ gọi là tù nhân lương tâm ở Việt Nam???? Nếu những người  nêu trên mà bà gọi là “tù nhân lương tâm” thì thật nực cười. Theo tôi, đúng hơn nên gọi họ là những “tù nhân bị hoang tưởng về chính trị” hay “tù nhân bị tâm thần vê chính trị”!

Và dẫu biết rằng là mẹ thì ai cũng thương con, nhưng thương con bằng cách vu khống, xuyên tạc thế này thì thật đáng thương. Từ một người đàn bà lam lũ được bọn Rận chủ rửa mặt bằng, bịt miệng bằng USD, bà Trần Thị Ngọc Minh đã trở thành một nhà rân chủ bất đắc dĩ, trở thành con rối cho bọn Rận chủ giật! nghĩ thật đáng thương cho bà!

Thứ ba, Mỹ là đất nước có đầy rãy những vi phạm nhân quyền một cách trắng trợn. Mỹ chính là nguồn gốc gieo rắc chiến tranh cho toàn nhân loại. Trong quá khứ cũng như hiện tại đầy rãy những hành động phi nhân tính tàn sát đẫm máu, ném bom, hãm hiếp dân thường … của binh lính Mỹ vẫn còn đó…;  Những nhà tù bí mật với những trò hành hạ tra tấn phạm nhân theo kiểu Trung Cổ…lấy cái cớ là đấu tranh chống khủng bố, Mỹ đã mang bom đạn của mình đi giải khắp nơi gây ra bao cảnh tang thương cho dân thường trên toàn thế giới… Không quá khi nói rằng, mọi bất ổn trên thế giới hiện nay đều có bàn tay của nước Mỹ nhúng vào….Vậy mà giờ chúng lại ngồi đây để bàn luận cái gọi là “tù nhân lương tâm” ư??????????


“tù nhân lương tâm” là cái quái gì????? Xin nhắc lại một lần nữa để cho bọn Rận chủ và những kẻ dã tâm muốn phá hoại sự ổn định mọi mặt tại Việt Nam rằng: tại Việt Nam không có thứ gọi là “tù nhân lương tâm”. Mọi hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam, xâm hại đến lợi ích của Nhà nước Việt Nam đều bị xử lý theo pháp luật Việt Nam bất kể kẻ đó là ai “Rận to” hay “Rận bé”!!!!!!!!

https://suckhoevaxahoi.blogspot.com/2017/04/nguyen-nhan-benh-ly-gay-dau-tinh-hoan-phai-la-do-dau.html

Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

“TRẺ CON" LẠI KHÓC!

[Mực tàu] - Theo thông tin, vào ngày 9/2, với những hành vi vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt Nam Nguyễn Bắc Truyển đã bị bắt đi khỏi nhà tại ấp Hưng Nhơn, xã Long Hưng, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Nai. Trước đó, vào năm 2007, Nguyễn Bắc Truyển đã bị lãnh án 4 năm tù giam về tội Tuyên truyền chống nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo Điều 88 Bộ Luật Hình Sự nước Cộng hoà XHCN Việt Nam.

Đúng theo dự đoán của chúng tôi, chắc chắn sẽ xuất hiện đơn thư kêu oan, rồi vu khống lực lượng công an Việt Nam đánh đập người bị bắt, rồi đập phá nhà cửa tan hoang… của bọn phản động chống nhà nước Việt Nam. Ngay sau đó một ngày (10/2) đã xuất hiện đơn thư kêu cứu cho chồng của chị Bùi Thị Kim Phượng là vợ chưa cưới của Nguyễn Bắc Truyển

Trong thư Thị Phượng vu khống lực lượng công an Việt Nam trong khi bắt Truyển đã đánh đập chồng chị là Nguyễn Bắc Truyển: “dùng sà ben phá cổng nhà, bắn 3 phát súng áp đảo tinh thần, tràn vào nhà uy hiếp chúng tôi, dùng bạo lực đạp vào mặt chồng tôi té xuống đất, lấy băng keo dán miệng, tát vào mặt và còng tay anh” trong khi không có một bằng chứng nào chứng minh cho việc này, cũng không có một người dân nào chứng kiến. Theo pháp luật của Việt Nam khi bắt một người phải có đại diện của chính quyền địa phương rồi hàng xóm láng giềng của người bị bắt. Nếu quả thật có sự việc trên thì chắc chắn người dân phải biết và tố cáo chứ?  Đây rõ ràng là hành vi vu khống một cách trắng trợn của thị Phượng và đồng bọn!

Trong thư kêu cứu của mình Bùi Thị Kim Phượng cũng không quên vu khống lực lượng công an Việt Nam đã đập phá nhà cửa: “chúng phá hoại nhà cửa của chúng tôi, đập bể hết những cửa sổ, bàn ghế…” Thật là nực cười quá, đúng là vẫn theo mô típ cũ…

Một số hình ảnh do Bùi Thị Phương cung cấp nhằm vu khống lực lượng công an đập phá nhà cửa của vợ chồng chị:







Tôi nghĩ với lực lượng công an Việt Nam thì bắt một kẻ phạm tội như Nguyễn Bắc Truyển thì cần gì phải dùng tới biện pháp mạnh như vậy. Chỉ với bằng chứng là một vài tấm ảnh vớ vẩn mà có thể chụp ở bất cứ đâu. Và nếu như có những hình ảnh đổ vỡ  như Bùi Thị Kim Phương cung cấp thật thì cũng chưa chắc đã do lực lượng công an Việt Nam gây ra. cũng có thể là Thị Phượng tự tay đập phá nhà cửa của mình rồi chụp ảnh vu khống cho lực lượng công an Việt Nam.

Việc treo đầu dê nói thịt chó này của Bùi Thị Kim Phượng khiến tôi lại nhớ tới một điển tích ngày xưa của Trung Quốc:

Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của Khổng Tử. Khổng Tử phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm.

Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm trong nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện nhà bếp, cách một cái sân nhỏ. Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống…thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào bàn tay và nắm lại từng nắm nhỏ…Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh rồi từ từ đưa cơm lên miệng…

Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài, ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!”

Sau đó Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về…Nhan Hồi lại luộc rau…Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ…Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.

Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: “Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước…Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa cơm đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy…cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?”

Tất cả các môn sinh đều chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nên ạ”. Trừ Nhan Hồi đứng im, sau mới lên tiếng: “Dạ thưa thầy, không nên ạ!”

Khổng Tử hỏi: “Tại sao?”

Nhan Hồi liền chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch”

Khổng Tử ngạc nhiên hỏi lại: “Tại sao?”

Nhan Hồi thưa: “khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi nhưng lại nghĩ: cơm thì ít mà anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này đi thì vô hình trung làm mất đi một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và các anh em…thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn phần cơm của con rồi…bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau thôi. Và…thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!”

Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt chút nữa Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!

Hành động rõ ràng nhìn thấy trước mắt mà còn chưa chắc đã như mình nhìn thấy thật, huống hồ chỉ bằng mấy bức ảnh chụp vớ vẩn của mình mà Bùi Thị Kim Phượng và bọn rận chủ lại có thể vu khống cho lực lượng công an Việt Nam đánh đập chồng, rồi đập phá nhà cửa thì thật là nực cười. Chuyện nực cười như vậy mà cũng có thể đưa lên để mong mọi người tin là sự thật thì thật quá trẻ con, cứ như vậy thì đến bao giờ mới “lớn” được hả mấy thằng Rận chủ. Có lẽ chúng mày chỉ mãi là những đứa trẻ sống lâu năm mà thôi!!!

sờ vào tinh hoàn thấy đau
viêm tinh hoàn khám ở đâu


Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

Kính thưa các vị Rận chủ!

[Mực tàu] - Nhà nước Việt Nam từ khi ra đời đến nay chưa bao giờ ngừng bị các thế lực thù địch chống phá bằng nhiều hình thức khác nhau. Trước năm 1975 đó là bằng sức mạnh quân sự, bằng vũ khí hoá học… . Sau thời kỳ đổi mới, đặc biệt là bước sang thế kỷ 21, việc một nước vô cớ can thiệp vũ trang vào một nước khác là không thể chấp nhận được. Các TLTĐ âm mưu chống Việt Nam hướng sang hoạt động khác đó là lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền, tôn giáo, hòng tạo ra được cái cớ để can thiệp nhằm chuyển hoá Việt Nam theo quỹ đạo của chúng.

Cái vòng luẩn quẩn: hoạt động chống phá - bị bắt - rồi kêu oan, vu khống nhà nước Việt Nam đàn áp tôn giáo, vi phạm dân chủ, nhân quyền,  đã trở thành quy luật của các vị “Rận chủ” hòng mong chờ sự can thiệp của TLTĐ bên ngoài. Các TLTĐ âm mưu lật đổ chính quyền tại Việt Nam cũng chỉ chờ có thế để can thiệp vào công việc nội bộ của ta. Nhưng điều tôi muốn nói ở đây là các vị “Rận chủ” của chúng ta, các vị kêu oan, vu khống một cách trắng trợn quá!

Ở đây tôi mạn phép không buồn nói đến những loại Rận chủ tép diu, a dua, a tòng theo số đông, những tên chỉ hô hào, cổ vũ theo sự chỉ đạo của kẻ khác. Mà tôi chỉ góp ý đến những nhà Rận chủ biết đọc biết nghĩ, nói chung là có tí am hiểu và có tí tiếng tăm.

Các vị ạ!!! Bất cứ một nhà nước nào cũng cần có một hệ thống pháp luật để duy trì trật tự, sự ổn định xã hội và quyền thống trị của giai cấp cầm quyền, đó là một thực tế. Khi một người có hành vi vi phạm những quy định pháp luật đó thì đương nhiên họ sẽ bị xử lý theo quy định, bất cứ kẻ đó là ai. Tại Việt Nam cũng vậy, Nhà nước quản lý xã hội bằng pháp luật, văn bản luật cao nhất là Hiến Pháp, bất cứ một cá nhân nào có hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam, xâm phạm đến khách thể được pháp luật Việt Nam bảo vệ đều bị xử lý thích đáng theo quy định của pháp luật.

Những Nguyễn Văn Lý, Lê Thị Công Nhân, Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức…đã vi phạm pháp luật Việt Nam bị xử lý theo đúng pháp luật là đương nhiên. Ai cũng biết, đến các luật sư cũng không thể bào chữa nổi. Vậy mà tại sao các vị luôn kêu oan, vu khống Việt Nam vi phạm dân chủ, nhân quyền rồi đàn áp tôn giáo.

Tôi cứ ngẫm mãi… các vị là những người có học, thậm chí nhiều vị có bằng cấp nọ, bằng cấp kia về luật học hẳn hoi xem ra cũng hoành tráng phết. Các vị hẳn cũng đã tìm hiểu rất kĩ pháp luật Việt Nam. Vậy tại sao các vị không biết hành vi của những con người mà các người kêu oan đã vi phạm pháp luật Việt Nam, họ vi phạm thì họ bị xử lý là đương nhiên các vị cứ kêu ca gì?

Từ đó, tôi suy nghĩ theo hai chiều hướng:

Thứ nhất, tôi nghĩ các vị là những con người có học thật, các vị có hiểu biết nhiều thứ, các vị am hiểu pháp luật Việt Nam. Nhưng các vị đã đánh mất bản thân mình, các vị đã bán lương tâm mình cho kẻ khác, hoạt động theo sự chỉ đạo của kẻ khác. Chỉ vì chút tiền bạc mà các vị đánh mất bản thân mình, quay lưng lại với đồng bào mình, với dân tộc mình. Nên mặc dù các vị biết là đồng bọn mình vi phạm pháp luật thật đấy, bị xử lý là xứng đáng thật đấy nhưng các vị cứ kêu oan, cứ vu khống, kêu oan để lấy tiến mà. Chỉ cần trả lời phỏng vấn, rồi ngồi nhà gõ bàn phím…kêu oan  là có thể nhận tiền từ kẻ khác. Công việc nhàn nhạ mà lại có tiền, còn các đối tượng chủ mưu đứng đằng sau lại có cơ để can thiệp vào công việc của nước khác hòng đạt được âm mưu của mình. Tôi thấy các vị thật đáng thương, các vị là những người được cha mẹ cho ăn học mà lại bán rẻ nhân cách và lương tâm mình cho kẻ khác chỉ vì một chút tiền…

Thứ hai, thực chất tôi cũng không muốn nghĩ đến nguyên nhân này, đó là, các vị thực chất chả biết gì, là những kẻ thiểu năng trí tuệ, làm việc như con rối theo sự giật dây của kẻ khác. Người ta bảo gì thì các vị làm thế, các vị đã được huấn luyện từ bé như những con “cẩu” mà không có một chút phản ứng gì, chỉ cần cho các vị một miếng ăn là các vị sẵn sàng làm mọi thứ…


Dù theo nguyên nhân nào thì tôi thấy các vị cũng thật đáng thương!
                                                                                                               MT

Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

Y án 15 năm tù cho kẻ âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân!

[Huyền Vũ] - Ngày 23/12/2013 trong phiên toà phúc thẩm, tại Phú Yên, TAND tổi cao đã tuyên y án sơ thẩm 15 năm tù giam đối với bị cáo Ngô Hào phạm tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.

Ngày 08/8/2013 VKSND Phú Yên ra bản cáo trạng truy tố Ngô Hào sinh năm 1948, trú tại 17/6 Nguyễn Trãi, phường 5, TP Tuy Hoà, tỉnh Phú Yên (bị bắt giam từ 7/2/2013 đến nay) về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.

bị cáo Ngô Hào tại tòa
Theo cáo trạng của VKSND Phú Yên, từ năm 2008 đến tháng 12/2012 Ngô Hào đã nhiều lần nhận tàng trữ, viết bài, phát tán, chuyển tiếp các tài liệu có nội dung tuyên truyền xuyên tạc chế độ, nói xấu lãnh tụ…thực hiện “cách mạng hoa nhài” dưới sự hướng dẫn của Nguyễn Chính Kết (đối tượng cầm đầu “khối 8406 hải ngoại”)

Theo sự chỉ đạo của Nguyễn Văn Chức, Triệu Phổ (định cư ở Mĩ) và Bão Tố (phụ trách chương trình Thiên ánh đạo vàng), Ngô Hào đã có hành vi tham gia soạn thảo tôn chỉ, mục tiêu của tổ chức “Chính phủ Việt Nam cộng hoà lưu vong” do Nguyễn Văn Chức lãnh đạo nhằm chống phá, lật đổ chính quyền Việt Nam thành lập “Nhà nước liên bang Đại Việt” từ vĩ tuyến 17 trở vào.

Ngô Hào còn tích cực tham gia tuyên truyền lôi kéo Thích Thiện Minh, Trần Hữu Nghĩa, Đặng Văn Nghĩa và một số đối tượng khác tìm kho vũ khí của đại tá Nguyễn Tất Thinh (tỉnh trưởng Gò Công) cất giấu trước năm 1975. Đồng thời nhiều lần nhận tiền của tổ chức “Chính phủ Việt Nam cộng hoà lưu vong” và yêu cầu tổ chức này gửi tiền cho những đối tượng xấu mà Y đã lôi kéo gia nhập.

Theo quy định của Bộ luật hình sự nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam

“…Điều 79 : Người nào hoạt động thành lập hoặc tham gia tổ chức nhằm lật độ chính quyền nhân dân, thì bị phạt như sau:
1.     Người tổ chức, người xúi giục, người hoạt động đắc lực hoặc gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình;
2.     Người đồng phạm khác thì bị phạt tù từ năm năm đến mưới lăm năm.”…

Như vậy, hành vi của Ngô Hào đã vi phạm nghiêm trọng vào Điều 79, Bộ luật hình sự nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Nên Viện KSND tỉnh Phú Yên đã ra quyết định truy tố Ngô Hào về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân theo khoản 1, Điều 79 là đúng người, đúng hành vi phạm tội. Ngày 11/9/2013 Toà án nhân dân tỉnh Phú Yên tuyên án sơ thẩm 15 năm tù giam đối với Ngô Hào là đúng người, đúng tội, phù hợp với quy định của pháp luật Việt Nam.

Theo Hội đồng xét xử phúc thẩm, bản án sơ thẩm đã xem xét đúng người đúng tội đã đối chiếu các tình tiết giảm nhẹ. Lần phúc thẩm không có xuất hiện tình tiết mới nên Hội đồng xét xử không chấp nhận đơn phúc thẩm của bị cáo. Gieo nhân nào gặp quả ấy, đây thực sự là bài học đắt giá và là hồi chuông cảnh tỉnh cho những kẻ vẫn còn ý đồ đen tối chống phá Việt Nam, rằng hãy quay lại khi chưa quá muộn.


Được biết Ngô Hào đã từng tham gia câm đầu tổ chức “Đảng Liên minh Việt Nam” từ cuối năm 1976, cho đến tháng 3/1977 thì bị bắt giam. Do mắc bệnh nặng nên tháng 10/1997 y được tha về nhà để chữa trị.

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Công Nhân ăn vạ “Công an đánh người”


[Me Lo]- Có lẽ trong trí nhớ của tôi, khái niệm cái gọi là “dân chủ” bắt nguồn từ vụ án anh Đài và chị Nhân năm xưa và có lẽ cũng từ đó, tôi luôn chú ý đến tình hình của họ đang như thế nào. Nhưng không hiểu sao tôi rất ấn tượng với Nhân già mồm đến vậy. Sở dĩ nói vậy, vì tôi cũng hay lang thang trên mạng, nghe nhiều cuộc phỏng vấn, nhiều bài viết của Công Nhân mà thấy chị trẻ con quá mức. Những câu nói đó chính là chứng cứ chống lại cái mác luật sư của Nhân, thật ngu dốt quá mức.

Sau khi ra tù năm 2010 đến nay, theo tôi được biết thì Nhân đã lập gia đình và hạ sinh một em bé kháu khỉnh, thật là nhanh cho một cuộc đời con người nhuốm đầy tội lỗi. Những tưởng gia đình hoàn hảo ấy sẽ giúp chị thức tỉnh lương tâm. Nhưng không thể! USD đã làm mờ mắt Nhân. Tôi thấy tiếc cho một con người, thấy thương cho gia đình Nhân, đặc biệt là đứa con thơ không có tội tình gì, đã phải theo mẹ làm những điều không chân chính!
Thời gian cứ đi, công việc nhiều, tôi cũng chả rỗi mà quan tâm đến tình hình của Nhân già mồm nữa, bởi tôi thừa biết bản chất ấy sẽ không bao giờ thay đổi. Nếu có thay đổi thì chắc chắn sẽ là một đẳng cấp mới, khốn nạn hơn, trơ trẽn hơn.
Và đúng như tôi khẳng định, mấy hôm trước trên youtube tôi thấy xuất hiện một video của Công Nhân. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy một video về Nhân sau khi chị ra tù, sao béo thế? sao giang hồ thế? sao nhục nhã thế? sao đáng đời thế?sao lại chí phèo thế? Theo như video, Nhân lại đi ăn vạ ở một trụ sở công an nào đó thì phải và hình như cái trò ăn vạ của Nhân đã gây bức xúc trong bà con ở đó, ảnh hưởng đến việc làm ăn của họ. Kết quả Nhân đã bị một cụ bà khoảng 60, 70 tuổi cầm cán chổi quật, một cảnh tượng của người có lẽ hơn tuổi bà Lệ (mẹ của Nhân), dạy cho Nhân một trận, một trận đòn của người lớn với đứa con hư cần được dạy dỗ.
Nhưng tiếc thay! Sự ngang tàng, giang hồ không được uốn nắn từ nhỏ đã trở thành bản năng. Nhân như một con hổ cái lao ra tấn công lại cụ bà trước sự chứng kiến của người dân. Sự kết hợp giữa cái mồm bẩn thỉu với bộ chân tay trắng bốp, to gấp 3 lần cụ bà đã lao ra giữa đường không ngần ngại. Tất cả đã cho thấy một kẻ vô học, ăn vạ, vô liêm sỉ.
 Đoạn kết, Nhân lại già mồm kêu lên “Công an đánh người”, câu này mới nực cười làm sao. Từ lúc Nhân ra tù đến nay, tôi vẫn nghe thấy chị nói “Công an đánh tôi”, tôi có chết cũng chả tin vào câu nói đó, nhưng tôi vẫn luôn suy nghĩ, suy nghĩ tại sao Nhân lại nói vậy. Câu nói ấy cứ theo tôi mãi, tôi chỉ mong có một ngày được ai đó trả lời cho phát ngôn bí ẩn mà Nhân nói. Và hôm nay khi xem đoạn video trên Youtube, tôi đã thỏa lòng, hóa ra “công an đánh người” mà nhân nói lại là 1 bà già có lẽ hơn tuổi bà Lệ (mẹ của Nhân). Hóa ra từ trước đến nay, khi trả lời các báo, đài nước ngoài, Nhân toàn bịa đặt việc bị công an đánh – đây là công an mà nhân nói sao? Đúng là khốn nạn!
Trong video còn thấy có tiếng trẻ con khóc, mặc dù không rõ đó là con cái  nhà nào, nhưng tôi có nghe nói là Nhân mang con của mình đi ăn vạ. Điều này đúng hay không? Nếu vậy thật thì chị không chỉ là một tội nhân của dân tộc mà còn là bà mẹ tồi của đứa con do chính mình sinh ra. Nhân định nuôi con mình thành phản động hay sao? Định đốt cháy tuổi thơ của cháu bằng công việc ăn vạ khắp các đường phố à? Đó không phải là cách dạy con của một người có tri thức, không phải là cách dạy con theo tư duy tân tiến TBCN mà Nhân thường nhắc đến. Tôi tin rằng, lớn lên nó sẽ hận Công Nhân bởi một người mẹ tồi và một công dân phản quốc.

Sau đây mời các bạn cùng xem video Công nhân ăn vạ nhé:


Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

“Nhà dân chủ” họ là ai? Vì sao họ làm vậy?

[Me Lo]-Trong những năm qua, thời gian cứ trôi đi hết năm này qua năm khác dường như những nhà “đấu tranh dân chủ” , những “ác ma dân chủ”, những tấm lòng mà họ cho là luôn vì dân vì nước đã cố cù nhầy làm những điều không trong sạch . Họ đã cố gắng thanh minh hoặc nói nhiều về những thứ mà họ tự nhận là nghĩa cử cao cả của mình cho Quê Hương và Dân Tộc. Nghĩa cử ấy, xuất phát từ tiếng gọi của con tim đen tối, của sự bất lương, cùng sự đói khát đô la của ngoại bang đã thôi thúc họ chẳng quản ngại hy sinh danh dự, nhân phẩm, phản bội lại đất nước, quê hương. Sự hổ lốn về những việc làm của họ, khiến quê hương luôn nghĩ họ là những tên bá đạo trong giang hồ, họ sẵn sàng làm mọi điều để kiếm tiền mà coi thường công lý. Dẫu họ biết rằng làm điều ác, gieo tiếng ác sẽ có ngày quả báo “ăn cháo gãy răng”
Trong một thế giới “rận” mà những nhận thức chỉ dừng lại ở tư duy sâu bọ, thì mọi cử động của chúng đều nhơ bẩn và trở thành một nếp sống tự nhiên, con người nói dối không hề ngượng miệng, thủ đoạn mưu thâm... mà không hề ngại ngùng về “Quả báo nhãn tiền”. Vô thần vô thánh theo một thứ chủ nghĩa vô vọng thì hành xử theo phong cách của người trượng phu quân tử, thiết nghĩ, không thực tế cho lắm.
Hôm nay tôi sẽ cho các bạn thấy, vậy thực tế các nhà “dân chủ” là ai và vì sao họ làm vậy.
Các nhà “dân chủ” là ai?
Nếu muốn phân tích xem họ là ai thì thật là mất thời gian, nhưng có thể thấy rằng họ là người ích kỷ, vô liêm sỉ mà có thể gói gọn họ là những người sau:
- Họ là người mà trong quá khư năm xưa sang xâm lược nước ta, bị ta đánh đuổi và cay cú hết đời này qua đời khác. Nó giống như những kẻ vào nhà người khác ăn trộm, bị chủ nhà bắt được, báo công an, bị đi tù. Sau khi ra tù thì hận và quay lại trả thù, thật quá là vô lý. Vậy họ có trực tiếp có những hành đông chống lại Việt Nam hay không? Có chứ! Không những vậy họ còn tẩy não những công dân yêu nước khác, cho tiền họ, khiến họ chống lại Đảng, Nhà nước vô cùng kịch liệt.
- Họ là những người chả ưu chế độ ta, họ cho rằng Chủ nghĩa tư bản là ưu việt nhất. Cái tư tưởng đó đã ngấm vào máu, bởi họ sẵn sàng bỏ qua mọi tiêu cực trong xã hội tư bản ấy như : khủng bố, giết người hàng loạt, xả súng, công chức không có lương… để chống lại Xã hội chủ nghĩa đến cùng. Những người này cũng có thể coi là những “dân chủ” tầm thường.
- Họ là những người năm xưa đi theo địch, đi theo những kẻ xâm lược chính quốc gia của mình. Sau khi đất nước giải phóng, chúng tẩu thoát ra nước ngoài và cũng cay cú về sự ra đi đó mà quay lại với nhân dân, với nhà nước ta và chống phá mạnh mẽ. Đây là những kẻ phải nói thẳng là bất trung, bất hiếu và bất nhân. Tội này chắc chắn không bao giờ được dùng đến Hổ đầu khai đao và Long đầu khai đao cả.
- Loại người thứ ba và thứ nhất có lẽ dần dân cũng hết, nhưng loại mà có lẽ khó hết là những người làm “dân chủ” vì có tiền của nước ngoài gửi về. Cứ có tiền là họ làm chứ với họ dân chủ thật vớ vẩn, cứ lấy tiền đã, không cần biết đúng sai gì cả. Đây cũng là lý do mà tôi muốn nói cho phần 2 dưới đây.
Vì sao họ lại làm như vậy?
- Đấu tranh vì được nhận tiền từ các thế lực thù địch.
Một điều có thể khẳng định rằng tất cả những người đấu tranh, mà được cho là “nhà dân chủ”, họ chả bảo giờ đang yên đang lành mà chống lại Đảng, chống lại nhà nước. Ừ thì, có thể trong cuộc sống có một vài trường hợp vì một vài lợi ích bị ảnh hưởng, nhưng với tư duy của họ, họ có thể tự giải quyết ổn thỏa. Nếu không có các thể lực thù địch bơm đều, hứa và cho thật nhiều tiền, thì chắc họ cũng chả bao giờ nghĩ đến cái việc phản bội tổ quốc bẩn thỉu đó. Có khi họ không đồng ý chống lại tổ quốc thì lại bị các thế lực bên ngoài vu khống là chống Đảng, chống nhà nước. Nên không ít người trong số đó đã miễn cưỡng, có người suy nghĩ tầm thường hơn “thôi thì viết vài bài, trả lời vài cuộc phỏng vấn…” là có nghìn đô “tội gì”, thế là đã rơi vào bẫy của các thế lực thù địch. Đó chỉ là những trường hợp nhỏ trong bộ phận các nhà “dân chủ”. Bởi cứ nghĩ lại mấy em như em Uyên, Kha… được biết ban đầu họ hành động thiếu suy nghĩ chỉ vì thiếu tiền đóng học, chỉ vì muốn có chiếc Laptop. Nhiều người thân của những nhà “dân chủ” đang bị chấp án tù càng ủng hộ họ nhiều hơn, vì cứ đều đều tháng nào họ cũng có vài trăm USD để tiêu sài mà chả phải làm gì cả. Tiền đó gọi là tiền hỗ trợ cho thân nhân những nhà “dân chủ” đang phải chấp án tù.
Như vậy hoạt động được cho là “dân chủ” vì mục đích được cho là “dân chủ” nhưng thực chất chỉ là vì có tiền, cứ có tiền thì làm, thế thôi!
- Trình độ dân chí thấp.
 Đọc những quan điểm của những que bút “dân chủ” không ai không phủ nhận một điều đó là những quan điểm tầm thường của những người dân chí thấp:
+ Xét về mặt đạo đức:
Họ không ngại dựng chuyện để xây thành những công trình vô nhân đạo. Những câu chuyện bôi nhọ đến truyền thống, đến văn hóa dân tộc. Chúng làm những điều mà những nhân vật trong câu chuyện của chúng bị  thổi phồng, bị bóp méo…khiến không ít người hiểu sai, hiểu nhầm về sự trong sáng của truyền thống dân tộc, văn hóa ngàn năm của đất Việt. Nhưng có sao dâu, vì họ bịa đặt sẽ được tính công, mà tình công thì sẽ có ăn, có mặc.
+ Xét về mặt lịch sử:
Một dân tộc có 4000 năm lịch sử, một lịch sử được hơn 80 triệu dân Việt Nam công nhận, được cả thế giới biết đến. Nhưng những nhà “dân chủ” đó lại không biết, không rõ là họ không biết hay họ giả vờ không biết, những những gì họ xuyên tạc lịch sử đã chứng tỏ họ thật đốt nát. Tôi đã quá nhiều lần phải đối diện với sự dốt nát ấy:
Nào là Đảng là sự sai lầm của lịch sử;
Nào là Hồ Chí Minh không có thật;
Nào Hoàng Sa bị bán từ lâu rồi;
Nào là chiến tranh Việt Nam là nướng quân.
Nhiều lắm, với những suy nghĩ, hiểu biết vô căn cứ, nhãn quan tầm thường về lịch sử, đã cho thấy đó là những vấn đề đáng quan ngại và nó ảnh hưởng không ít đến những người đấu tranh bảo vệ sự thật của lịch sử.
Đây có phải là dân chí thấp không, các bạn tự hiểu. Thậm chí có thể gọi đó là lùn về tư duy, nhận thức.
+ Xét về yêu nước: 
Trong chiến tranh, trong thời bình, ở mỗi quốc gia, nếu người dân dốt thì khó mà bảo vệ tổ quốc khó mà xây dựng đất nước. Đó là lý do năm xưa Bác Hồ đã phát động phong trào “Bình dân học vụ”. Phải biết chữ để bảo vệ tổ quốc, khi biết chữ rồi phải có tinh thần yêu nước. Yêu nước là chuẩn mực của con người và xét cho cùng đó là nhận thức, về trình độ dân chí. Nếu những nhà “dân chủ” biết yêu nước, biết đóng góp xây dựng đất nước thì thật tốt. Chỉ tiếc rằng trình độ không có, những hiểu biết đơn giản, mang tính chất tiên đề trong mỗi con người mà các nhà “dân chủ” cũng không có. Ngày qua ngày, tư duy đó không được xóa bỏ,  không chịu học tập, dẫn đến có những suy nghĩ và hành động của loại động vật, cứ cắn càn, cắn bậy, ảnh hưởng đến sự yên bình của quốc gia, dân tộc.
Như vậy, các nhà “dân chủ” họ chả phải là thánh thần, chả phải ma quỷ, mà họ là những người thiếu hiểu biết về thực thế khách quan, lười lao động, tham tiền cho sẵn, tiếp tay cho kẻ thù phá hoại đất nước. Đau xót cho một con người đấy, thương lắm đấy, nhưng cũng đành chịu thôi, chỉ đợi ở họ một sự tỉnh ngộ, để đỡ phí đi một kiếp người ngắn ngủi.


Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

Lập què - con ếch ngồi đáy giếng

Lập què - con ếch ngồi đáy giếng
Trên trang blog Quê Choa của Nguyễn Quang Lập có bài “Ưu tiên kiểu gì vậy” của Cường Thịnh. Chẳng biết thằng cha Cường Thịnh là thằng nào nhưng nó ở trên trang Bọ Lập thì là đồng quan điểm của Bọ Lập. Bài viết đưa ra những thắc mắc vô lối kiểu như: “Chúng ta đều biết rằng để được nhập ngũ vào CAND đã là một sự ưu tiên rất lớn rồi, vì không phải bất cứ thành phần nào cũng được tham gia CAND (chủ nghĩa lý lịch). Và hầu hết các hạ sĩ quan, chiến sĩ trên đều là mới nhập ngũ nên không thể có nhiều công trạng cho tổ quốc để được hưởng các chế độ ưu tiên như trên. Hơn nữa, mức lương và các loại phụ cấp của ngành công an cũng là quá “khủng”. Tất cả mọi ngành, nghề trong xã hội đều có những đóng góp ít nhiều và đều phải có những hi sinh, rủi ro nhất định. Vì vậy, đặt vấn đề ưu tiên với một vài đối tượng này thật sự là bất công với những đối tượng khác”.

Cái lối suy diễn “nhập ngũ vào CAND đã là một ưu tiên rất lớn rồi” thể hiện sự thiếu hụt nhận thức hay là một lối kê kích đểu giả. Tôi nghiêng về ý thứ hai. Vì rằng CAND cũng như QĐND đều là lực lượng vũ trang. Lực lượng này có những đặc thù riêng khi thực hiện nhiêm vụ bảo vệ Tổ Quốc, bảo về ANTT mà không phải lực lượng nào cũng có. Vì vậy, nó được Quốc Hội xếp vào loại cần có chính sách ưu tiên. Trước Nghị định 87 đối với hạ sĩ quan, chiến sĩ CA đã có Nghị định 88 đối với QĐ. Cái sự bìm bịp của Quang Lập (mượn danh Cường Thịnh) ở chỗ coi công an, quân đội như thứ công tử bột chỉ có ăn trắng mặc trơn chứ không phải là lực lượng đối mặt với gian khổ nơi hòn tên mũi đạn, nơi rừng thiêng nước độc, biển khơi sóng nơi nóng bỏng bất an. Họ đang đối mặt với cả cái chết trong thời bình để bảo vệ cho những người như Lập, Thịnh có cuộc sống yên ổn.

Cái luận điệu “chủ nghĩa lý lịch” ấy của các vị cũng là thứ bìm bịp. Vì rằng, hơn ai hết, họ phải là những người trung thành với lợi ích quốc gia, dân tộc, kể cả giai cấp. Nếu trong hàng ngũ ấy mà có lẫn vào vài đứa như các vị thì chúng chỉ giỏi nối giáo cho giặc, dễ dàng bán rẻ lương tâm mưu lợi cá nhân mà thôi. Hãy nhìn lại những kẻ bị pháp luật truy tố mà các vị đang kêu gào đòi trả tự do mà xem, có đứa nào không vì vài đồng tiền ngoại quốc mà tham gia ba cái thứ Việt Tân, việt teo? Ngay cả các vị cũng có sống đàng hoàng bằng đồng tiền lao động chân chính như đồng bào mình đâu, hay chỉ nhăm nhăm chờ BBC, RFA, RFI, VOA… phỏng vấn kiếm vài đồng tiền "nhuận bút" bằng cách chửi dân tộc mình.

Cái luận điệu “hầu hết các hạ sĩ quan, chiến sĩ đều là mới nhập ngũ, chưa có công trạng gì cho tổ quốc để được hưởng các chế độ ưu tiên” là thứ bìm bịp. Những người lính đó, vì mới nhập ngũ nên họ còn phải hưởng phụ cấp ít ỏi, chỉ đủ cho những tiêu dùng cá nhân rất khiêm tốn. Theo chính sách hiện tại thì binh sĩ mới vào ngành có phụ cấp 0,4 mức lương cơ bản (tương đương 460.000đ, năm sau lên trung sĩ có phụ cấp là 0,45). Nếu không có chính sách đó thì con cái họ ai giúp đỡ để họ yên tâm bám đất, bám biển đảo, bám dân mà bảo vệ bình yên cho đất nước, trong đó các vị đang sống. Một ít tiền miễn giảm học phí cho con trẻ cũng chỉ là một chút an ủi chứ chưa cải thiện được đời sống gia đình họ đâu. Cái thời Lập đi bộ đội, nếu không có những chính sách hậu phương chắc Lập cũng chẳng yên lòng “phơi phới” tòng quân phải không? Nói rộng hơn, mỗi đối tượng mới, được đưa vào diện ưu tiên thì đó là tiến bộ đáng mừng cho chính sách xã hội, sao các vị nhỏ nhen thế? 

Cái luận điệu “Tất cả mọi ngành, nghề trong xã hội đều có những đóng góp ít nhiều và đều phải có những hi sinh, rủi ro nhất định. Vì vậy, đặt vấn đề ưu tiên với một vài đối tượng này thật sự là bất công với những đối tượng khác”. cũng là thứ bìm bịp nốt. Vì rằng, chính sách xã hội đều đã được cân nhắc trong mặt bằng chung mà cơ quan đại diện cho dân là Quốc Hội đã tính toán rồi các con bìm bịp ạ. Những ngành nghề nào có hy sinh, rủi ro cũng đều được xem xét chứ không riêng gì công an, quân đội. Ngành giáo dục có phụ cấp đứng lớp, giáo viên, cán bộ y tế lên biên giới, ra biển đảo là có phụ cấp. Những người làm việc ở môi trường độc hại, nguy hiểm cũng vậy. 

Sự lèo lá của các vị cũng chỉ cốt để kích động dân chúng thiếu hiểu biết bất mãn với chế độ, thù ghét công an, quân đội mà thôi,. Vậy nên phải gọi các vị là những kẻ đại bịp mới đúng.

(Kính Chiếu Yêu) Mõ Làng

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Blogger “yêu nước” Người Buôn Gió bị Hacker lật tẩy là đảng viên Việt Tân

TÀI LIỆU CUNG CẤP CHO CƠ QUAN AN NINH ĐIỀU TRA
Tên thật: Bùi Thanh Hiếu
Nickname: nguoibuongio
Bút danh: Người Buôn Gió, Đồng Hới, Phong Thương, Đoàn Hưng, Vĩnh Toàn.
Ngày sinh: 06/02/1972
Email: thule246@gmail.com
pthuy_ttvn@yahoo.com
phongthuongthaiha@gmail.com
Địa chỉ: 22 Ngõ Phất Lộc, Phường Hàng Buồm,Quận Hoàn Kiếm, Hà nội
Phone: (04) 329 5536
Di động: 0913 569 746 – 0168 489 5503 (Số đang dùng)
IP Address: 118.71.52.75
Blog: nguoibuongio.multiply.com
vn.360plus.yahoo.com/pthuy_ttvn
Blogger “yêu nước” Người Buôn Gió bị Hacker lật tẩy là đảng viên Việt Tân

Blogger Người Buôn Gió

Trước hết chúng tôi xin cáo lỗi bạn đọc, đúng ra kỳ này chúng tôi công khai hồ sơ về nhân vật “thờ thẫn thẫn thờ”, tuy nhiên vì cần xác minh một số điểm nghi vấn về vị “nghệ sĩ” này, chúng tôi xin trở lại nhân vật này trong vài bài viết tới. Kỳ này, chúng tôi xin giới thiệu với độc giả một Blogger vô cùng “nổi tiếng”, blogger Người Buôn Gió.

Người Buôn Gió tên thật là Bùi Thanh Hiếu, anh xuất thân từ gia đình gia giáo. Lớn lên cũng như bao người con đất Việt khác, anh trúng tuyển nghĩa vụ quân sự và trở thành anh “bộ đội Cụ Hồ”. Sau khi xuất ngũ, anh cũng làm việc ở vài nơi, tuy nhiên, với bản tính thích “đâm bị thóc, chọc bị gạo” với đồng nghiệp và cả cấp trên, anh đã bị sa thải hết lần này đến lần khác.

Thế là, anh quyết định ở nhà, tham gia phụ giúp các việc lặt vặt cho gia đình và “hàng xóm”, đồng thời viết blog để than thân trách phận và châm chích Nhà nước cộng sản. Anh được các anh “an ninh nhân dân” đưa vào sổ bìa đen từ đó. Anh càng trở lên nổi tiếng sau việc tham gia biểu tình tại Đại sứ quán Trung Quốc về vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, và mới đây nhất là phát áo phản đối dự án Bauxite và chửi anh hai “Tàu khựa” một cách “quá khích”. Sau vụ này, anh cùng “nhà báo” Đoan Trang được an ninh cộng sản cho “nghỉ dưỡng” một tuần.

“Sự nghiệp” và “chiến tích” của Người Buôn Gió hầu như ai cũng biết qua các loạt bài viết “sắc sảo”, chửi thẳng vào chế độ nhưng không ai “bắt bẻ” anh được, vì anh biết cách “lách bút”. Sau mỗi bài viết, anh “hỉ hả” vào x-café để nhâm nhi ly café và xem các “đồng bạn” của mình nhận định và tâng bốc anh đến tận mây xanh. Nếu chỉ như vậy, anh thật chưa xứng đáng được chúng tôi đưa lên trang tin này, vấn đề là: Tại sao anh phải làm như vậy? Ai đã hậu thuẫn và lo “cơm ăn áo mặc” để anh có thời gian “múa bút”?

Qua một số “chí hữu” thuộc “Vụ Quốc Nội” Đảng Việt Tân tiết lộ: Bùi Thanh Hiếu đã là “cảm tình Đảng” từ lâu và hiện đang là cộng tác viên thường trực của Đài phát thanh Tiếng Nước Tôi (Úc Châu) với bí danh “TG”. Hàng ngày, anh viết bài và gửi cho “chí hữu” Lê Ánh (phụ trách “Vụ Quốc Nội”). Các bút danh Vĩnh Toàn và Đoàn Hưng,.. là do Việt Tân đề nghị anh dùng để “bảo vệ an toàn cá nhân”. Thông qua “Vụ Quốc nội”, anh nhận “nhuận bút” đều đặn. Theo chỉ thị từ Việt Tân: “Phải khắc sâu mâu thuẫn giữa chính quyền cộng sản và tôn giáo để các Tổ chức Nhân quyền Quốc tế có cớ đưa Việt Nam trở lại danh sách các quốc gia vi phạm nhân quyền, tự do tôn giáo”. Theo chỉ thị đó, anh nỗ lực tiếp cận và tạo các mối quan hệ sâu hơn với các Cha Thái Hà, từ đó, anh thường được các Cha dẫn đi thăm các giáo dân thiểu số vùng cao (Lạng Sơn, Thanh Hóa,…) để dàn dựng tư liệu phục vụ cho các bài viết của mình. Vụ việc Giáo xứ Thái Hà trong thời gian gần đây là “công lớn” của anh đối với “Đảng”. Cũng trong một lần đi “thực tế” ở vùng cao, có lẽ Việt Tân trả “nhuận bút” chưa đủ nhu cầu cuộc sống, anh đã “lỡ tay” mang một ít thuốc phiện về miền xuôi để kinh doanh thử nghiệm, hôm đấy anh đã bị an ninh cộng sản “lợi dụng cơ hội” để làm khó dễ đủ bề, may mà chủng loại và liều lượng loại “thuốc quý” anh đem theo chưa “đủ tuổi” để anh “xộ khám”.

Ngày anh được thông báo có tên trong danh sách đề cử giải “Hellman / Hammett 2010” do Việt Tân gửi lên gửi lên Tổ chức nhân quyền Human Rights Watch là ngày anh quyết định “gắn bó lâu dài” với “chính Đảng” của mình. Các bài viết của anh ngày một “biến hóa” linh hoạt hơn theo đúng “định hướng” của các lãnh đạo “Đảng”.

Các thông tin về “Việt Tân”, chúng tôi xing tạm dừng ở đây và sẽ quay lại trong một đề tài khác về các tổ chức chính trị, trên một trang thông tin riêng.

Hiện nay, anh đang sống cùng vợ là Dương Mỹ Liên (Nhân viên ngân hàng, cũng là thư ký, quản lý “nhuận bút” giúp anh) cùng cậu con trai Tí Hớn kháu khỉnh.



Fb TQK