Hiển thị các bài đăng có nhãn Hàng Hóa Trung Quốc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hàng Hóa Trung Quốc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

Người tiêu dùng Việt - xin đừng để tiền mất tật mang

Lợi dụng chính sách kích cầu, khuyến khích người Việt Nam ưu tiên dùng hàngViệt Namcủa nước ta, nhiều mặt hàng giá rẻ sản xuất từ Trung Quốc đã được đưa vào thị trường nội địa, dán mác Việt Nam để bán. Hàng hóa "ruột" Trung Quốc, nhãn mác Việt Nam giờ đã không còn là hiện tượng bột phát, nhỏ lẻ, nhập theo đường tiểu ngạch mà đang là một trào lưu."Hồn trương ba, da hàng thịt". Với dạng hàng hóa này, thị trường nội địa, các doanh nghiệp trong nước ngày càng khó khăn, người tiêu dùng thì khó có thể phân biệt thật giả, thành ra số tiền họ phải bỏ ra mua sản phẩm đôi khi là rất lớn, nhưng giá trị sử dụng của sản phẩm mà họ nhận được lại rất kém, thậm chí là những sản phẩm độc hại gây mất an toàn cho sức khỏe người tiêu dùng.

Hàng nông sản Trung Quốc gắn mác Việt
Khi các xe hàng nông sản Trung Quốc được chuyển từ cửa khẩu Tân Thanh (Lạng Sơn) về tới kho hàng thì sẽ có một đội quân tiến hành “lột xác” biến chúng thành nông sản Việt Nam.
Cách "lột xác" đó cũng không có gì là tinh vi, chủ yếu là phương pháp thay bao bì đơn giản. Khi nông sản được nhập chuyển từ bên kia biên giới qua cửa khẩu về đến nhà kho của doanh nghiệp vẫn mang nhãn mác và bao bì xuất xứ Trung Quốc . Tuy nhiên, khi về đến các cơ sở ở đây sẽ bước vào công đoạn lọc và phân loại nông sản, thực chất là thay đổi, đánh tráo bao bì nhãn hàng. Đối với các nông sản như Gừng, hành tỏi, khoai tây… sẽ được sàng để loại bớt vỏ và đất cát bám trên hàng, giúp hàng được bóng bẩy, đẹp mã. Từ những bao hàng phôi (chưa phân loại), các loại rau, củ sau khi được sàng lọc và phân loại sẽ không còn “dấu vết” gì của hàng “Tàu” nữa. Khâu này hoàn tất thì loại đẹp bao giờ cũng được đi tiêu thụ ở Hà Nội, còn loại 2 được đưa đi tiêu thụ ở các tỉnh phía Nam, loại thải loại thì cho đưa đi tiêu thụ ở các quán cơm bình dân, nông thôn...
gung trung quoc
Người tiêu dùng khó phân biệt được đâu là gừng tỏi Trung Quốc, đâu là gừng tỏi Việt Nam
Tại các chợ đầu mối, hàng nông sản Trung Quốc được nhập về một cách ồ ạt, thế nhưng về đến các chợ nhỏ lẻ thì dường như vắng bóng, vắng bóng không phải chúng không tồn tại, mà vì chúng đã được khoác lên mình chiếc áo và tên gọi khác. Trước đây, người Việt Nam thường bảo nhau cách chọn nông sản như: Khoai tây Tàu sẽ to và nhiều đất bám màu đỏ, Gừng Tàu thì to và không thơm. Nhưng bây giờ Khoai nhiều đất màu đỏ sẽ được rửa sạch, các củ khoai nhỏ sẽ được lựa cho bám đất thường bán trước vì giống hàng Việt hơn, gừng Trung Quốc cỡ nhỏ sẽ là gừng ta, gừng cỡ to thì sẽ là gừng Đà Lạt, Tiền Giang,…. Cà chua Tàu ở miền Bắc sẽ mang tên cà chua Đà Lạt, vào miền Nam sẽ mang tên Cà chua Mộc Châu…Mùa khoai tây ở nước ta vào khoảng tháng 11-12, nhưng dù giữa mùa hè, trong các siêu thị, hay tại các chợ thì khoai tây Tàu vẫn có cái tên mỹ miều là “khoai tây Đà lạt” được các chị em mua về nấu nướng, mặc dù nếu để ý, chúng ta có thể để củ khoai đó cả tháng không đụng đến, nó cũng sẽ không mọc mầm, cùng làm là sẽ nhũn, nhưng là nhũn từ trong ra chứ vỏ ngoài vẫn như vậy.
Gần đây, liên tiếp các vụ việc được phanh phui như các loại hoa quả dâu tây, nho, khoai tây, táo xanh... xuất xứ từ Trung Quốc nhưng vẫn được người bán hàng cố tình nhập nhèm cho biết có xuất xứ từ Đà Lạt, Ninh Thuận hay một địa danh nào đó trong nước cách xa với địa bàn tiêu thụ, thậm chí nho xanh, táo xanh, táo đỏ Trung Quốc được dán nhãn mác là Táo Sapa, Táo Mỹ, Táo Newzeland, Cam Tàu thì mác cam Hà Giang, Quýt Tàu thì gọi là quýt Thái… Mà đặc biệt các loại hoa quả này dù có phải vượt đường xa chuyên chở, dù nắng mưa gay gắt thì vỏ và cành lá của chúng vẫn tươi nguyên cả vài tuần mà không có dấu hiệu hư hỏng.
Và cứ như thế, vô hình chung người Việt mình đi tiêu thụ nông sản chủ yếu cho Trung Quốc, trong khi tiềm ẩn trong chúng không bànvề giá trị dinh dưỡng, có biết bao nhiêu chất bảo quản, hóa chất độc hại, chất gây ung thư. Từ Táo Fuji được ủ bằng hợp chất hữu cơ độc hại chứa asen từ lúc còn non đến lúc chín, đến lê Trung Quốc có chứa dư lượng endosulfan  gây vô sinh. Toàn thể dân Trung Quốc được cảnh báo không ăn lê, táo, và số lê, táo đã thu hoạch không có con đường nào khác là sẽ “mặc áo mới” và đi vào thị trường Việt Nam hay thị trường các nước kém phát triển khác.

Hàng đóng mác Made in Viet Nam được sản xuất ồ ạt tại Trung Quốc
Hàng Made in Viet Nam được sản xuất và xuất đi các nước Châu Âu, Châu Á có chất lượng rất tốt. Cụ thể một số thương hiệu như: Place, Gap, Nike, Tommy Hilfiger, Papaya, Premium, Justice West… là hàng xuất khẩu có gắn mác “Made in VietNam”, các sản phẩm này là do các công ty trong nước gia công cho thương nhân nước ngoài. Tuy nhiên, trong các lô hàng gia công có một số sản phẩm bị thừa, hoặc vài sản phẩm bị lỗi không xuất được nên các công ty gia công “bỏ” lại cho các tiểu thương. Vì vậy, các sản phẩm này mang mác “Made in Vietnam” có giá cả phải chăng nhưng chất lượng “ngoại” nên mấy năm gần đây được người tiêu dùng trong nước rất ưa chuộng. Dựa vào tâm lý đó, không ít những mặt hàng có màu sắc, mẫu mã tương tự dễ dàng “lập lờ đánh lận con đen” để tràn lan vào thị trường hàng made in Viet Nam nhưng thực chất chúng lại là hàng Trung Quốc. Chính vì vậy, khi trực tiếp lựa chọn các sản phẩm bày bán, sẽ có rất nhiều sản phẩm may mặc bên cạnh mác “Made in Vietnam” in trên cổ áo thì vẫn còn nhãn mác “Made in China” mà các tiểu thương chưa kịp cắt bỏ như: đầm trẻ em hiệu Disney, quần trẻ em Hello Kitty… Sở dĩ các tiểu thương tráo nhãn hàng có xuất xứ Trung Quốc sang hàng xuất xứ Việt Nam vì sẽ dễ bán với giá cao hơn và dễ tiêu thụ hơn. Chẳng hạn như đầm trẻ em hiệu Disney hàng Trung Quốc giá chỉ 70.000 - 80.000đ/cái, nhưng thay bằng mác “Made in Vietnam” thì giá lên tới 160.000 - 170.000đ/cái. Thậm chí, một số doanh nghiệp nhỏ lẻ ở VN còn bằng cách này hay cách khác lấy mẫu trên web, đặt hàng tại Trung Quốc, và đóng mác Made in Viet Nam ngay khi tuồn về Việt Nam tiêu thụ. Gần đây không ít người mua hàng tỏ ra bức xúc khi mua hàng trong chuỗi các cửa hàng made in VN, có mác Made in VN nhưng về nhà xem kỹ thì thấy sót mác China trên cổ hay thân áo, thậm chí là gặp ngay sản phẩm đó ở chợ vỉa hè với các mác Made in China to đùng. Nếu không muốn rắc rối, mất thời gian thì bỏ qua, coi như kinh nghiệm để lần sau để ý, còn nếu mang ra cửa hàng thì có lẽ cũng chỉ nhận lại những câu tương tự : “ hàng mua rồi miễn đổi, trả”; “thuận mua, vừa bán”; “mác Made in VN là tên cửa hàng, chúng em bán kèm cả các sản phẩm xuất khẩu khác cho đa dạng”….

Các mặt hàng tiêu dùng khác:
 Không chỉ nông sản, hoa quả, các mặt hàng thời trang, hiện các mặt hàng khác như hàng gia dụng, điện máy, điện tử, đồng hồ, kính mắt, túi xách, thiết bị vệ sinh, hóa mỹ phẩm bán tại một số cửa hàng, siêu thị là hàng Trung Quốc nhưng được “ngụy trang” dưới mác “Made in Vietnam” cũng đang được bày bán khá phổ biến. Đáng ngại hơn, ngay cả thực phẩm, hóa mỹ phẩm của Trung Quốc cũng “đội lốt” là hàng Việt Nam để lừa người tiêu dùng. Cụ thể với mặt hàng gia dụng, nhiều nhất có thể kể đến là mặt hàng cây lau nhà, kiềng tiết kiệm gas, vợt bắt muỗi, bộ dao đa chức năng,…. Tất cả chúng đều được làm từ nhựa tái chế của Trung Quốc, sau đó được quảng cáo rùm beng, vận chuyển tiêu thụ tại Việt Nam, với bao bì Việt Nam, thương hiệu Việt Nam, hướng dẫn sử dụng, hình ảnh minh họa cũng rất Việt Nam để đánh lừa người tiêu dùng. Mặt hàng hóa mỹ phẩm thì ruột Tàu nhưng cũng đội lốt vỏ Việt, vỏ Hàn Quốc, Nhật Bản, Pháp….điển hình các loại thuốc làm trắng, kem lột, dầu gội, sữa tắm, thực phẩm chức năng, thuốc giảm cân….người tiêu dùng Việt nếu chỉ vì ham làm đẹp, chọn nhầm sẽ mang lại không biết những hậu quả gì cho bản thân. Các mặt hàng điện máy, điện gia dụng sẽ được gắn những thương hiệu nổi tiếng như Panasonic, Blacker, Toshiba…. Và bán với giá cao, hoặc được xả bán vào các đợt khuyến mại, hội chợ, nhưng chỉ khi sử dụng, người tiêu dùng mới phát hiện ra chất lượng sản phẩm quá kém so với thương hiệu bởi dưới những vỏ ngoài bóng bẩy đó thì bên trong là hàng Trung Quốc chất lượng thấp. Đồ chơi trẻ em Trung Quốc cũng chứa các chất độc hại nhưng được sản xuất và không ghi tem mác hoặc cũng gắn mác Việt để tiêu thụ…Có thể nói thị trường Việt Nam hiện nay, ngập tràn hàng nhái, hàng giả kém chất lượng, người tiêu dùng hàng ngày phải đối mặt với đủ các nguy cơ; mỗi lần mua hàng là một lần hy vọng mình không mua phải hàng Tàu mác Việt.

Lợi nhuận, “anh” là tất cả…
Nguyên nhân sâu xa để hàng Trung Quốc dưới mọi hình thức núp bóng hàng Việt, vô tư tràn ngập thị trường Việt Nam đó chính là vì lợi nhuận, và cái lợi nhuận của mỗi cá nhân ấy đã vô hình chung bóp nghẹt các doanh nghiệp trong nước. Từ hoa quả Việt mẫu mã xấu hơn, giá đắt hơn, nhanh hỏng hơn khiến tiểu thương khó kinh doanh, dễ lỗ…hoa quả Tàu mẫu mã đẹp, giá rẻ, lâu hỏng, lãi khủng, siêu lợi nhuận nhờ các tiểu thương phù phép cho cái áo mới, tên gọi mới thì dường như cái họ quan tâm là túi tiền chứ không phải sức khỏe, tính mạng người tiêu dùng. Hàng gia dụng Trung Quốc, đồ chơi Trung Quốc vì sản xuất từ nhựa tái chế độc hại nên sẽ có giá rẻ, thậm chí chế độ bảo hành hơn cả hàng hãng kiểu như 1 đổi 1 trong vòng 12 tháng… người tiêu dùng nếu không thực sự quan tâm, hay nói cách khác không có sự hiểu biết rõ ràng thì cũng sẽ dễ dàng mua phải, còn tiểu thương tha hồ thu lãi. Sản phẩm may mặc của Trung Quốc mẫu mã đẹp, giá rẻ, kiểu dáng thời trang, ngoài việc lấn át hàng Việt Nam thì giờ chúng cũng đội lốt hàng Việt Nam để dễ tiêu thụ hơn tại thị trường.

Giải pháp cấp bách.
Hiện nay cả EU và Mỹ đều đã phát động cuộc chiến chống lại hàng hóa Trung Quốc với lý do chính là hàng Trung Quốc làm giả, làm nhái quá nhiều và chứa thành phần độc hại cho người sử dụng. Có lẽ, đã đến lúc các cơ quan chức năng ở Việt Nam cần quyết liệt hơn nữa trong công tác quản lý, chống hàng nhập lậu; cần có cơ chế phối hợp đồng bộ giữa lực lượng Hải Quan, Quản lý thị trường, An toàn vệ sinh thực phẩm và các ngành chức năng khác trong  việc xiết chặt các quy định về xuất nhập khẩu để tránh tình trạng nhập lậu một cách bừa bãi các sản phẩm từ Trung Quốc gây khó khăn cho doanh nghiệp Việt, thất thu thuế của nhà nước, ảnh hưởng không nhỏ tới sức khỏe người tiêu dùng. Bên cạnh đó, cần phải làm tốt công tác kiểm định an toàn vệ sinh thực phẩm, tổ chức tốt công tác tuyên truyền phổ biến đến người dân để người dân nâng cao hiểu biết, tránh tiền mất, tật mang, mua phải hàng hóa kém chất lượng.

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013

Điểm danh những loại 'thức ăn giả' chỉ có ở Trung Quốc

Bạn sẽ phải bất ngờ trước mức độ "hoàn hảo như thật" của những loại đồ ăn giả đến từ Trung Quốc.
Thịt giả
Điểm danh những loại 'thức ăn giả' chỉ có ở Trung Quốc

Với việc nguyên liệu thịt nguyên chất phải nhập về với giá thành không rẻ chút nào, các xưởng sản xuất bánh bao ở Trung Quốc đã không ngần ngại nghĩ tới việc thay thế thịt bằng “bìa các tông”, Có thể bạn sẽ không tin đây là sự thật song việc “bìa các tông” được sử dụng làm thịt là chính xác. Bằng việc ngâm qua một lượt với xút ăn da, băm nhỏ ra và tẩm ướp các loại gia vị cùng với hương liệu thịt, các “tấm bìa các tông” đã thay thế thịt lợn một cách hoàn hảo đến bất ngờ.
Trứng gà giả
Điểm danh những loại 'thức ăn giả' chỉ có ở Trung Quốc
Sự kết hợp chính xác giữa các thành phần bao gồm calcium carbonate, bột thạch cao và sáp nến giờ đây có thể giúp người nông dân Trung Quốc dễ dàng tạo ra một vỏ trứng gà giả. Đối với phần lòng đỏ bên trong của trứng, họ bắt đầu với việc pha trộn bao gồm gelatin, phèn và axit benzoic vào với nhau. Tiếp sau đó, người ta tiếp tục trộn lẫn loại màu vàng chanh thực phẩm và canxi clorua để thu được loại “lòng đỏ trứng gà” trông y như thật. Bạn sẽ phải ngạc nhiên trước mức độ “chất lượng” của loại trứng gà này khi nó sở hữu các đặc điểm vật lí không khác gì loại trứng thông thường ngoại trừ việc đem lại cho người sử dụng một hàm lượng dinh dưỡng nghèo nàn chưa kể đến nguy cơ tiềm tang về sức khỏe khi ăn phải các loại hóa chất công nghiệp.
Gạo giả
Điểm danh những loại 'thức ăn giả' chỉ có ở Trung Quốc
Báo cáo thường nhật tại Hồng Kông vào năm 2009 đã thông báo về việc các phương tiện truyền thông tại Singapore phát hiện ra việc sản xuất hàng loạt các loại gạo giả ở Thái Nguyên, một thị trấn ở tỉnh Thiểm Tây của Trung Quốc. Thực tế cho thấy đây là một loại hỗn hợp bao gồm khoai tây và khoai lang được đúc thành hình dạng có cùng kích cỡ với hạt gạo thông thường. Để loại “gạo giả” dễ qua mắt người sử dụng hơn thì nhà sản xuất tại đây đã bổ sung thêm một số các hạt nhựa công nghiệp để tăng độ cứng cho những hạt “khoai” nói trên. Mặc dù được chế biến rất công phu và tinh xảo song loại “gạo giả” này lại dễ dàng bị phát hiện khi được nấu lên. Chúng trở thành những loại hạt giống như nhựa và cực kì khó ăn ngay cả khi đã chín, chưa kể tới một loạt loại hóa chất độc hại cho sức khỏe con người.
Quả óc chó giả
Điểm danh những loại 'thức ăn giả' chỉ có ở Trung Quốc
Các nhà cung cấp quả óc chó để có thể tăng được lợi nhuận của mình đã không ngừng nghĩ ra cách tạo ra một số lượng không nhỏ các loại quả giả để trộn lẫn với hàng thật. Để khiến cho khách hàng dễ dàng bị “đánh lừa” bởi thị giác khi nhìn vào các quả óc chó, nhà sản xuất sẽ sử dụng loại nhân đặc biệt làm từ “xi măng” và “giấy” làm nhân bên trong . Việc làm giả quả óc chó đã nhanh chóng trở nên ngày càng phổ biến hơn khi mà giá trị trên thị trường của nó ngày một tăng lên. Chính phủ Trung Quốc cũng đã có nhiều biện pháp tác động nhằm kiểm soát hoạt động sản xuất “hàng giả” đáng lo ngại này song vẫn chưa thể giải quyết nó được triệt để.

Theo Reds

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Sau khi bắt tay với thương lái TQ, nên xem lại xem bàn tay mình còn đủ 5 ngón hay không ?

Đó chính là lời than, cũng là lời cảnh báo của một doanh nhân khá nổi tiếng, đã từng sống dở chết dở với thương lái Trung Quốc..
Câu nói hình tượng quá khái quát và quá hay cho những ai làm ăn với thương lái Trung Quốc. Cái cung cách làm ăn chụp giật, lừa đảo, lèo lá đến chết người không nương tay của thương lái Trung Quốc cứ diễn đi, diễn lại rất nhiều lần ở Việt Nam, vậy mà nhiều người vẫn mắc. Câu trả lời là thế này:

Không phải bây giờ mới có, mà trước và sau chiến tranh biên giới, đồng bào dân tộc ở dọc biên giới Việt – Trung không ít lần đã khốn đốn với những chiêu trò thu mua râu ngô, rễ quế, móng và sừng trâu bò.. Vẫn cái chiêu thức ra giá, sau đó đẩy giá lên cao kích thích lòng tham để người buôn nội địa thu gom, đến một thời điểm thích hợp là ngừng thu mua đột ngột, buộc người thu gom phải bán như cho, thậm chí phải bỏ đi, phá sản, trong khi mọi tư liệu sản xuất quan trọng đã bị tự tay mình hủy diệt..
Sau đó, là đến thu mua mèo, ếch, tất cả vẫn một cách thức cũ...

Ngày nay, thì cứ sau 1, 2 năm là lai rộ lên "phong trào" thu mua đủ mọi thứ oái oăm của thương lái TQ (hình như, còn mỗi thứ mình mong họ mua là...chuột thì tuyệt đối chưa thấy mua bao giờ)..
-----
Trong làm ăn, không phải tất cả thương lái Trung Quốc đều dở trò. Vẫn có những người làm ăn tử tế và họ tiêu thụ khá nhiều nông, thủy sản cho nông dân Việt. Tuy nhiên, một số thương gia lưu manh người Tàu đã len lỏi tìm cách lừa đảo theo kiểu “tay không bắt giặc”. Những thương vụ thu mua dứa xanh, cây sắn, lá điều, rễ tiêu, ốc bươu vàng và cả đỉa....đã được bày ra. Lúc đầu giá cả được họ tự đặt, sau một thời gian quảng bá, đồn đại, nhiều người quan tâm thì đẩy giá lên cao hơn để thu hút. Khi hoạt động thu gom đã trở nên nhộn nhịp là chúng ngừng giao dịch để ép giá.

Những sản phẩm có giá trị sử dụng như gạo, chè xanh, dừa khô, khoai lang, cua cá, vải thiều, dưa hấu… khi đã ép giá, chúng mua với giá rẻ mạt, đem về nước bán ra, so với một ít tiền làm giá ban đầu vẫn lãi lớn. Hoặc ép người bán cho chịu tiền, trả sau, rồi...quỵt nợ.
Có thứ, sau một thời gian mua thô, chúng đặt điều kiện phải mua bao bì, phụ kiện đóng gói “tiêu chuẩn” của chúng. Giá phụ kiện có khi cao ngất ngưỡng. Điều nguy hiểm là sau khi thu được tiền bao bì, phụ kiện là chúng “bùng”. Có những doanh nghiệp thu mua cua bán cho thương lái Trung Quốc, sau một thời gian thu gom đến quy mô lớn, chúng yêu cầu phải mua dây buộc cua của chúng. Thực ra thứ dây buộc đó là do chúng đặt một cơ sở khác trong vùng với giá rẻ như bèo rồi bán lại với giá cao.

Những thứ không có giá trị như ốc bươu vàng, đĩa, lá điều, rễ quế, cây sắn, dứa non… thì dùng chiêu bài tạo những cơn sốt giá giả tạo, mua bán lòng vòng, hứa hẹn, gửi hàng tại chỗ cho thương nhân nội địa, dùng chính đồng tiền của của họ gom hàng chỗ này, bán sang chỗ kia, nhà thu mua cấp cao ăn lời một ít của cấp thấp. Người thiệt hại nhất chính là những người mang hết tài sản của mình mang đi thu gom loại hàng hóa vô giá trị hòng bán lại cho thương lái kiếm lời. Còn kẻ được lợi chính là các thương lái TQ. Họ gom hàng đợt 1, đợt 2, đợt 3 với giá rẻ, sau khi tung ra giá cao khủng khiếp họ mang chính mặt hàng đã mua với mức giá thấp trước đó đem bán lại thương lái Việt Nam đang gom hàng. Và thế là phần chênh lệch giá ấy nằm trong tay thương lái Trung Quốc. Khi đã đạt mục đích hoặc thấy nguy cơ bại lộ thì chấm dứt, cao chạy xa bay. Thương lái nội địa chỉ còn ngồi khóc, chẳng biết thằng cha ấy ở đâu.
------
Ngay cả những thứ tưởng có giá trị cao về "khoa học" như cây gỗ sưa, thì đến giờ ta (và cả dân TQ) dẫn chưa hề biết họ mua để làm gì?
Có thể suy luận thế này: chúng tung giá cao, thế là dân ta ùn ùn kéo đi phá, trộm cây sưa, vậy là ta phải cử ra những đội Liên ngành, phải lên phương án bảo vệ này nọ, tốn kém nhiên khôn kể xiết, và sự mất an ninh trật tự, tranh giành chém giết nhau vì thấy món lợi to là chuyện đương nhiên xảy ra...
Còn với những đầu nậu Nội địa thu mua món gỗ sưa này, thử hỏi có bao người đã bán được sang TQ, hay chỉ mua bán trao đổi từ đầu nậu nọ sang đầu nậu kia? Bị bắt là sạt nghiệp, lại sinh ra mâu thuẫn nội bộ. Đó là chưa nói, những lô gỗ mua được đều là của...TQ đã mua giá rẻ trước đây!!!
(Cái này có vẻ âm mưu...chính Trị quá!)..
-----
Để giảm bớt thiệt hại do những chiêu trò bẩn của một số gian thương Trung Quốc thì người dân cần làm một số việc sau:
- Cảnh giác trước thủ đoạn đánh vào lòng tham của con người, có những mặt hàng vô giá trị, chẳng biết để làm gì, chẳng trực tiếp cầm được tiền thương lái mà vẫn có người mua thì nên tránh.
- Không bán chịu cho thương lái khi mình đã bỏ vốn ra thu gom, yêu cầu họ phải mở tài khoản ở ngân hàng. Khi nhận được thông báo có tiền thì mới chuyển hàng.
- Không thu gom, mua bán những mặt hàng thương lái TQ rao mua mà bị pháp luật Việt Nam cấm (ví du như gỗ sưa).
- Người nước ngoài sang Việt Nam làm ăn, theo quy định của pháp luật là phải đăng kí tạm trú. Đừng vì cả nể mà bỏ qua khâu này, thậm chí chứa chấp họ tại nhà mình mà không báo chính quyền. Đến khi cần truy tìm họ thì không nơi bấu víu.
- Với chính quyền cơ sở, phải tăng cường kiểm tra người nước ngoài tạm trú trên địa bàn mình phụ trách, thực hiện nghiêm túc quy định về quản lí người nước ngoài và các quy định giao thương.
----
Cuối cùng, trao đổi thêm với cả nhà rằng: đừng nghĩ chỉ có Tàu mới thâm như thế. Thực ra đây là chiêu trò phổ biến trên TG đã có từ lâu, và xuất phát từ Châu Âu, Mỹ. Mình đã đọc Tài liệu về cá vụ án lừa đảo nổi tiếng thé giới, có nói về thủ đoạn nôm na như sau (từ đầu TK 20, khi đá quý chưa đc đánh số và có lý lịch theo dõi):
- Ông A là người Buôn bán Kim cương ở Pari. Có một viên rất quý đặt giá 100.000USD.
- Một hôm, vị khách B đến mua, không hề mặc cả, lại xuýt xoa khen ngợi. Song mới "bật mí": theo thông tin, trên TG có 2 viên giống hệt nhau như thế này. Tôi là người sưu tập nên muốn có cả 2 viên. Nay tôi mua viên này, trả tiền ngay nhưng gửi ông giữ hộ và làm mẫu. Để khi nào tìm đc viên kia, ông thông báo, tôi sẵn sàng mua với giá...2 triệu USD. Đây, tôi xin đặt cọc thêm 100.000USD nữa.. Khi tìm đc, hãy thông báo tới địa chỉ của tôi.
- Dĩ nhiên là ông A đồng ý, khi chẳng mất gì mà lại cầm trong tay tới 200.000USD, lại có cơ hội kiếm tiền từ vị khách sộp.
- Thời gian sau, có một vị khách tên C tới rao bán một viên y hệt, đòi giá 1.500.000USD. Ông A kiểm tra kỹ lưỡng rồi ngay lập tức Liên lạc với B, B vui mừng đồng ý ngay. Vậy là ông A vội vàng vay mượn đủ 1.500.000USD để mua viên đá kia không sợ C đổi ý.
- Hôm sau, B và C gặp nhau "cưa" số tiền 1.300.000USD "lãi". Còn ông A thì ôm hận.
!!!!!
(Đây là một vụ án có thật, theo Tài liệu của Interpol..
Chiêu lừa đảo kiểu này cũng đã diễn ra ở VN.
Còn về những nhiễu nhương khác trong thời kỳ "mở cửa", các bạn có thể tìm đọc ngay trong các tác phẩm Văn học của O.Brien, phản ánh XH Mỹ cuối thé kỷ 19, đầu TK 20, kinh khủng luôn. Cà giá của thời kỳ đầu phát triển ở đâu cũng vậy)
---
Ảnh : một số mặt hàng TQ thu mua.

Sau khi bắt tay với thương lái TQ, nên xem lại xem bàn tay mình còn đủ 5 ngón hay không

Rễ Hồ tiêu (còn gì cây tiêu nữa nhỉ? tiêu luôn)

Sau khi bắt tay với thương lái TQ, nên xem lại xem bàn tay mình còn đủ 5 ngón hay không

Cua biển (buộc đầu nậu VN phải mua dây buộc giá cao rồi..chuồn).

Sau khi bắt tay với thương lái TQ, nên xem lại xem bàn tay mình còn đủ 5 ngón hay không

Đỉa ( sau đó lại diễn bài chuồn và biến VN thành "vựa đỉa")

Sau khi bắt tay với thương lái TQ, nên xem lại xem bàn tay mình còn đủ 5 ngón hay không

Dứa non (không mua dứa chín)

Sưu tầm

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

ĐỪNG ĐỂ THẾ HỆ SAU NGỒI KHÓC TRÊN ĐỐNG PHẾ THẢI TRUNG QUỐC


Câu chuyện hàng Trung Quốc độc hại tràn ngập thị trường Việt Nam đã không còn là chuyện mới. Tuy nhiên càng ngày mức độ càng trầm trọng hơn, báo động hơn, có nguy cơ phá hoại nền kinh tế và đầu độc sức khỏe người dân.

Nhiều chuyên gia cho rằng thực chất đây là cái bẫy của thương mại tự do khiến chúng ta dễ trở thành bãi phế thải các loại hàng hóa phẩm chất xấu của Trung Quốc. Xây dựng một hàng rào kỹ thuật thương mại nghiêm ngặt là việc chúng ta cần phải làm ngay, không thể chậm trễ.

ĐỪNG ĐỂ THẾ HỆ SAU NGỒI KHÓC TRÊN ĐỐNG PHẾ THẢI TRUNG QUỐC

Sự quyến rũ chết người

Không thể không thừa nhận Trung Quốc với 1,3 tỷ dân và một nền kinh tế đứng thứ hai thế giới là một thị trường quyến rũ. Nhưng như nhận định của dư luận thế giới, đó là sự quyến rũ chết người. Hàng chục nước trên thế giới đang có vấn đề trong thương mại, đầu tư với Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc cũng đang tỏ ra là nước sử dụng thành thạo việc kết hợp các sức ép ngoại giao, chính trị song hành với kinh tế để trả đũa các nước khác mỗi khi có “vấn đề” với Trung Quốc.

Bán cái chết cũng là chủ đề của cuốn sách đang nổi tiếng tại các nước phương Tây bàn về chất lượng hàng hóa Trung Quốc. Cuốn “Chết dưới tay Trung Quốc” được viết bởi Giáo sư Kinh tế và Chính sách Công cộng tại Đại học California, Irvine, Peter Navarro. Một loạt những vụ bê bối về thực phẩm độc hại của Trung Quốc trong suốt thời gian qua đã khiến cả thế giới phải rùng mình. Mỗi ngày qua đi lại có thêm một vụ thực phẩm bẩn, độc hại xuất hiện. Những “sát thủ giấu mặt” đó vẫn hàng ngày hàng giờ hiện diện trên bàn ăn của mỗi gia đình. Không chỉ thực phẩm mà cả những hàng hóa rẻ tiền, chất lượng kém, phát hiện có chất độc của Trung Quốc cũng đang làm nhiễu loạn thị trường thế giới. Nhiều nước đã đồng loạt tẩy chay hàng Trung Quốc.

Thương lái Trung Quốc hoành hành - đâu là bộ mặt thật?

Từ việc thương lái Trung Quốc thu gom móng trâu bò của đồng bào dân tộc, tận thu gốc rễ, gốc cây tiêu ở Tây Nguyên, thu mua hạt chè ở Thái Nguyên cho đến việc lừa đảo mặt hàng hải sản ở Đồng bằng Sông Cửu Long, hoa hồng ở Đà Lạt, mua đỉa ở khắp nơi, mua lá xoài khô, mua nguyên liệu đông dược trên mọi cánh rừng trong cả nước… Gần đây nhất, thương lái trung Quốc lại tìm mua rễ cây rừng ở xã Kon Pne, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai.

Hàng trăm câu chuyện mua bán với thương nhân Trung Quốc đã để lại những hậu quả xấu. Điển hình là năm 2011, người dân các huyện Hóc Môn, Củ Chi, TP Hồ Chí Minh ồ ạt rủ nhau đi bắt đỉa, gom về bán cho các đầu nậu. Nhưng sau đó, các đầu nậu bỏ đi, để lại những cánh đồng đầy đỉa và nỗi lo sợ cho người dân. Thương nhân Trung Quốc đã tổ chức mua móng trâu bò với giá cao, thậm chí chỉ bốn cái chân trâu, bò giá trị đã bằng nửa con trâu, bò. Vậy là dân đua nhau giết trâu bò đem bán. Từ đó, toàn bộ sức kéo nông nghiệp một vùng núi phía bắc bị hủy hoại. Lúc đó thương nhân Trung Quốc lại sang gạ bán trâu với giá cao gấp hai lần, đưa máy kéo nhỏ sang bán. Hết trâu bò rồi thì phải mua thôi.

Ở Cao Bằng, Lạng Sơn thương nhân Trung Quốc mua rễ cây hồi với giá cao. Vậy là hàng loạt cánh rừng hồi bị phá hủy bởi những kẻ đào trộm rễ hồi đem bán. Rồi các thương lái lại mua râu ngô non, xúi giục nông dân triệt phá nương ngô mang bán, đánh trúng vào cái dạ dày đồng bào. Hàng tốp thương lái Tàu xuất hiện từ Hà Giang cho đến Lâm Đồng để thu mua chè vàng, là thứ chè chặt thô phơi tái, không cần chế biến. Thương lái Tàu mua chè vàng với giá rất cao, kích thích nông dân chặt trụi đồi chè mang bán. Thế là thương lái Tàu đã triệt hạ vùng nguyên liệu của các nhà máy chè Việt Nam. Hoặc việc Trung Quốc thu mua cây phong ba có khả năng làm sạch không khí sẽ ảnh hưởng đến môi trường cũng như giá trị kinh tế về lâu dài. Cây mật gấu là cây thuốc quý, nằm trong sách đỏ Việt Nam, dùng để chữa kiết lỵ, tiêu chảy, viêm gan, vàng da, nhưng mấy năm nay, cây mật gấu bị khai thác mạnh làm thương phẩm bán sang Trung Quốc. Vì vậy cây mật gấu có nguy cơ tuyệt chủng rất lớn. Họ mua dây đồng vụn giá cao nhắm tới đường dây tải điện, mua cáp quang phế liệu nhắm tới đường truyền cáp quang… Họ mua gạo Việt Nam, nhưng đề nghị chúng ta trộn gạo thường vào gạo thơm rồi đem bán gây dư luận xấu về chất lượng gạo Việt Nam, mua tôm rồi bơm chất chất bẩn vào và đem bán ngay trên thị trường chúng ta…

Càng ngày, danh sách những thứ lạ đời mà thương lái Trung Quốc tìm mua tại Việt Nam càng được nối dài. Dù mua bán công khai hay lén lút với thương lái Trung Quốc thì đa số người dân cũng không rõ “Trung Quốc mua những thứ đó để làm gì”. Những chiến dịch mua bán của họ chỉ sau vài năm mới lộ ra ý đồ thật sự.

Đầu độc người dân Việt Nam

Cục Bảo vệ thực vật đã công bố nho Trung Quốc chứa hóa chất vượt ngưỡng 3-5 lần, được bày bán tại Việt Nam dưới mác “nho Mỹ” để đánh lừa người tiêu dùng với giá 40.000-60.000 đồng nhưng giá gốc trên hóa đơn chỉ có 6.000 đồng/kg. Táo Trung Quốc được trồng bằng công nghệ bọc túi tẩm thuốc sâu độc hại. Lê Trung Quốc chứa thuốc trừ sâu Endosulfan có tính độc cao và có thể phá vỡ hệ nội tiết hoặc gây ảnh hưởng đến cơ quan sinh sản của con người. Với lợi thế giá rẻ và không bị ràng buộc về mặt chất lượng, nên các mặt hàng phổ thông, có tác động trực tiếp đến sự an toàn của người dân như đồ gia dụng, rau củ quả, trái cây “Made in China” được nhập về Việt Nam một cách thoải mái qua con đường tiểu ngạch. Tính trung bình, mỗi ngày có khoảng 1.000 tấn trái cây được nhập về Việt Nam. Ngày 21-4, tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Lai Châu, 5 người dân tộc Dao, tại bản Phố Vây, xã Sì Lở Lầu, huyện Phong Thổ đã phải nhập viện do ăn phải hoa quả có nguồn gốc từ Trung Quốc. Sau đó, 1 bệnh nhân tử vong là cháu Tẩn U Mẩy (5 tuổi).

Báo chí cả trong nước lẫn quốc tế từ lâu đã cảnh báo mối họa nhập hàng hóa kém chất lượng từ Trung Quốc, ảnh hưởng đến sức khỏe của người tiêu dùng như: gạo giả, sữa bột giả, trứng giả, trái cây nhuộm chất hóa học, dư lượng thuốc trừ sâu, thịt đông lạnh hư thối… cho tới cả tiền giả đang phá hoại nền kinh tế Việt Nam một cách âm ỉ và có hệ thống.

Thủ đoạn kinh doanh

Thủ đoạn kinh doanh của các thương lái Trung Quốc đã bộc lộ rõ bản chất: thiếu đạo đức kinh doanh. Ban đầu, các thương nhân Trung Quốc thu mua nông sản ồ ạt, họ đặt trạm gom hàng nông sản khiến nhu cầu tăng đột biến, giá nông sản tăng nhanh. Các doanh nghiệp trong nước không cạnh tranh được đành chịu thiếu nguyên liệu sản xuất. Sau khi đã thao túng được thị trường, tất cả thương nhân Trung Quốc bắt đầu hạn chế và dừng mua đột ngột khiến giá giảm nhanh chóng. Đến khi giá giảm rất thấp thì họ bắt đầu quay trở lại ép giá thấp hơn nữa và bắt đầu thu mua.

Họ tự đặt ra các tiêu chuẩn “kì lạ” để có lý do ép giá nhiều hơn (ví dụ khoai lang củ to không mua, bắt phải giảm giá). Như trường hợp khoai lang tím, sau khi giá giảm chỉ còn 300,000 đồng/tạ, nông dân đã chủ động kéo dài thời gian thu hoạch, khoai lớn củ hơn nhưng giá lại bị ép xuống còn 250,000 đồng/tạ. Với cùng một thủ đoạn lặp đi lặp lại, các thương nhân Trung Quốc đã có thể ép giá dứa giảm hơn một nửa, khoai lang tím giảm tới 70%, và giá dừa thậm chí giảm đến 90%, còn gạo thì đang giảm giá liên tục và vẫn loay hoay tìm kiếm thị trường thay thế. Chúng ta đã có không ít hệ luỵ từ rất nhiều bài học trên thương trường mang tên “Trung Quốc” như những vụ thu mua một lượng lớn nông sản với giá trên trời, đến khi người dân đổ xô khai thác, thu hoạch thì các thương lái Trung Quốc lặn mất tăm.

Trung Quốc còn sử dụng “chiêu” đơn phương hủy các hợp đồng thương mại, sử dụng rào cản kiểm dịch và cố tình làm chậm việc thông quan hàng xuất khẩu của Việt Nam tại các cửa khẩu trên biên giới hai nước đã làm cho các doanh nghiệp Việt Nam thiệt hại, nhất là đối với các mặt hàng nông sản mà Việt Nam xuất sang Trung Quốc.

Đó là các thiệt hại trực tiếp cho nông dân, còn đối với các doanh nghiệp cần hàng sản xuất thì thiệt hại lại đau đớn hơn nhiều khi nguồn cung nguyên liệu của thị trường rất lớn nhưng họ lại không thể mua được và phải sản xuất dưới công suất do không thể cạnh tranh thu mua với thương lái Trung Quốc.

Việt Nam đang thành bãi phế thải của Trung Quốc

Vì Việt Nam thiếu các hàng rào kỹ thuật để kiểm soát hàng kém chất lượng nên lâu nay chúng ta đã trở thành nơi tiêu thụ “thượng vàng hạ cám” của Trung Quốc. Trên thị trường Việt Nam đủ các loại hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng, hàng vứt đi vẫn đang tồn tại đầy rẫy ngoài chợ, thậm chí cả trong siêu thị: gà thải loại, trứng gà giả, trái cây, rau quả tẩm ướp hóa chất độc hại, gừng tỏi, gia vị, và thậm chí các loại phụ gia gây ung thư cũng được nhập về và bày bán khắp nơi. T.S Nguyễn Minh Phong, chuyên gia kinh tế cho rằng điều này đã tạo ra 2 mối nguy cho Việt Nam: trước hết đó là hàng hóa thực phẩm giá rẻ tràn vào nhưng không được kiểm soát tốt về chất lượng, thứ hai, nguy hiểm hơn là Trung Quốc có chiến lược “đẩy” hàng nghìn thiết bị công nghệ sản xuất lạc hậu sang các nước, trong đó có Việt Nam, nếu không cẩn thận, chúng ta sẽ thành “bãi phế thải” công nghệ, bãi phế thải của những hàng hóa phẩm chất xấu của Trung Quốc.

Theo An Ninh Thủ Đô

Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013

Việt Nam - nguy cơ trở thành “bãi phế thải” của Trung Quốc

Việt Nam - nguy cơ trở thành “bãi phế thải” của Trung Quốc
Nhiều chuyên gia cho rằng thực chất đây là cái bẫy của thương mại tự do khiến chúng ta dễ trở thành bãi phế thải các loại hàng hóa phẩm chất xấu của Trung Quốc...

Câu chuyện hàng Trung Quốc độc hại tràn ngập thị trường Việt Nam đã không còn là chuyện mới. Tuy nhiên càng ngày mức độ càng trầm trọng hơn, báo động hơn, có nguy cơ phá hoại nền kinh tế và đầu độc sức khỏe người dân.
Nhiều chuyên gia cho rằng thực chất đây là cái bẫy của thương mại tự do khiến chúng ta dễ trở thành bãi phế thải các loại hàng hóa phẩm chất xấu của Trung Quốc. Xây dựng một hàng rào kỹ thuật thương mại nghiêm ngặt là việc chúng ta cần phải làm ngay, không thể chậm trễ.

Sự quyến rũ chết người
Không thể không thừa nhận Trung Quốc với 1,3 tỷ dân và một nền kinh tế đứng thứ hai thế giới là một thị trường quyến rũ. Nhưng như nhận định của dư luận thế giới, đó là sự quyến rũ chết người.
Hàng chục nước trên thế giới đang có vấn đề trong thương mại, đầu tư với Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc cũng đang tỏ ra là nước sử dụng thành thạo việc kết hợp các sức ép ngoại giao, chính trị song hành với kinh tế để trả đũa các nước khác mỗi khi có “vấn đề” với Trung Quốc.
Bán cái chết cũng là chủ đề của cuốn sách đang nổi tiếng tại các nước phương Tây bàn về chất lượng hàng hóa Trung Quốc. Cuốn “Chết dưới tay Trung Quốc” được viết bởi Giáo sư Kinh tế và Chính sách Công cộng tại Đại học California, Irvine, Peter Navarro. Một loạt những vụ bê bối về thực phẩm độc hại của Trung Quốc trong suốt thời gian qua đã khiến cả thế giới phải rùng mình.
Mỗi ngày qua đi lại có thêm một vụ thực phẩm bẩn, độc hại xuất hiện. Những “sát thủ giấu mặt” đó vẫn hàng ngày hàng giờ hiện diện trên bàn ăn của mỗi gia đình. Không chỉ thực phẩm mà cả những hàng hóa rẻ tiền, chất lượng kém, phát hiện có chất độc của Trung Quốc cũng đang làm nhiễu loạn thị trường thế giới. Nhiều nước đã đồng loạt tẩy chay hàng Trung Quốc.

Thương lái Trung Quốc hoành hành - đâu là bộ mặt thật?

Từ việc thương lái Trung Quốc thu gom móng trâu bò của đồng bào dân tộc, tận thu gốc rễ, gốc cây tiêu ở Tây Nguyên, thu mua hạt chè ở Thái Nguyên cho đến việc lừa đảo mặt hàng hải sản ở Đồng bằng Sông Cửu Long, hoa hồng ở Đà Lạt, mua đỉa ở khắp nơi, mua lá xoài khô, mua nguyên liệu đông dược trên mọi cánh rừng trong cả nước… Gần đây nhất, thương lái trung Quốc lại tìm mua rễ cây rừng ở xã Kon Pne, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai.
Hàng trăm câu chuyện mua bán với thương nhân Trung Quốc đã để lại những hậu quả xấu. Điển hình là năm 2011, người dân các huyện Hóc Môn, Củ Chi, TP Hồ Chí Minh ồ ạt rủ nhau đi bắt đỉa, gom về bán cho các đầu nậu.
Nhưng sau đó, các đầu nậu bỏ đi, để lại những cánh đồng đầy đỉa và nỗi lo sợ cho người dân. Thương nhân Trung Quốc đã tổ chức mua móng trâu bò với giá cao, thậm chí chỉ bốn cái chân trâu, bò giá trị đã bằng nửa con trâu, bò.
Vậy là dân đua nhau giết trâu bò đem bán. Từ đó, toàn bộ sức kéo nông nghiệp một vùng núi phía bắc bị hủy hoại. Lúc đó thương nhân Trung Quốc lại sang gạ bán trâu với giá cao gấp hai lần, đưa máy kéo nhỏ sang bán. Hết trâu bò rồi thì phải mua thôi.
Ở Cao Bằng, Lạng Sơn thương nhân Trung Quốc mua rễ cây hồi với giá cao. Vậy là hàng loạt cánh rừng hồi bị phá hủy bởi những kẻ đào trộm rễ hồi đem bán. Rồi các thương lái lại mua râu ngô non, xúi giục nông dân triệt phá nương ngô mang bán, đánh trúng vào cái dạ dày đồng bào.
Hàng tốp thương lái Tàu xuất hiện từ Hà Giang cho đến Lâm Đồng để thu mua chè vàng, là thứ chè chặt thô phơi tái, không cần chế biến. Thương lái Tàu mua chè vàng với giá rất cao, kích thích nông dân chặt trụi đồi chè mang bán. Thế là thương lái Tàu đã triệt hạ vùng nguyên liệu của các nhà máy chè Việt Nam.
Hoặc việc Trung Quốc thu mua cây phong ba có khả năng làm sạch không khí sẽ ảnh hưởng đến môi trường cũng như giá trị kinh tế về lâu dài. Cây mật gấu là cây thuốc quý, nằm trong sách đỏ Việt Nam, dùng để chữa kiết lỵ, tiêu chảy, viêm gan, vàng da, nhưng mấy năm nay, cây mật gấu bị khai thác mạnh làm thương phẩm bán sang Trung Quốc. Vì vậy cây mật gấu có nguy cơ tuyệt chủng rất lớn.
Họ mua dây đồng vụn giá cao nhắm tới đường dây tải điện, mua cáp quang phế liệu nhắm tới đường truyền cáp quang… Họ mua gạo Việt Nam, nhưng đề nghị chúng ta trộn gạo thường vào gạo thơm rồi đem bán gây dư luận xấu về chất lượng gạo Việt Nam, mua tôm rồi bơm chất chất bẩn vào và đem bán ngay trên thị trường chúng ta…
Càng ngày, danh sách những thứ lạ đời mà thương lái Trung Quốc tìm mua tại Việt Nam càng được nối dài. Dù mua bán công khai hay lén lút với thương lái Trung Quốc thì đa số người dân cũng không rõ “Trung Quốc mua những thứ đó để làm gì”. Những chiến dịch mua bán của họ chỉ sau vài năm mới lộ ra ý đồ thật sự.

Đầu độc người dân Việt Nam

Cục Bảo vệ thực vật đã công bố nho Trung Quốc chứa hóa chất vượt ngưỡng 3-5 lần, được bày bán tại Việt Nam dưới mác “nho Mỹ” để đánh lừa người tiêu dùng với giá 40.000-60.000 đồng nhưng giá gốc trên hóa đơn chỉ có 6.000 đồng/kg.
Táo Trung Quốc được trồng bằng công nghệ bọc túi tẩm thuốc sâu độc hại. Lê Trung Quốc chứa thuốc trừ sâu Endosulfan có tính độc cao và có thể phá vỡ hệ nội tiết hoặc gây ảnh hưởng đến cơ quan sinh sản của con người.
Với lợi thế giá rẻ và không bị ràng buộc về mặt chất lượng, nên các mặt hàng phổ thông, có tác động trực tiếp đến sự an toàn của người dân như đồ gia dụng, rau củ quả, trái cây “Made in China” được nhập về Việt Nam một cách thoải mái qua con đường tiểu ngạch.
Tính trung bình, mỗi ngày có khoảng 1.000 tấn trái cây được nhập về Việt Nam. Ngày 21-4, tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Lai Châu, 5 người dân tộc Dao, tại bản Phố Vây, xã Sì Lở Lầu, huyện Phong Thổ đã phải nhập viện do ăn phải hoa quả có nguồn gốc từ Trung Quốc. Sau đó, 1 bệnh nhân tử vong là cháu Tẩn U Mẩy (5 tuổi).
Báo chí cả trong nước lẫn quốc tế từ lâu đã cảnh báo mối họa nhập hàng hóa kém chất lượng từ Trung Quốc, ảnh hưởng đến sức khỏe của người tiêu dùng như: gạo giả, sữa bột giả, trứng giả, trái cây nhuộm chất hóa học, dư lượng thuốc trừ sâu, thịt đông lạnh hư thối… cho tới cả tiền giả đang phá hoại nền kinh tế Việt Nam một cách âm ỉ và có hệ thống.

Thủ đoạn kinh doanh

Thủ đoạn kinh doanh của các thương lái Trung Quốc đã bộc lộ rõ bản chất: thiếu đạo đức kinh doanh. Ban đầu, các thương nhân Trung Quốc thu mua nông sản ồ ạt, họ đặt trạm gom hàng nông sản khiến nhu cầu tăng đột biến, giá nông sản tăng nhanh.
Các doanh nghiệp trong nước không cạnh tranh được đành chịu thiếu nguyên liệu sản xuất. Sau khi đã thao túng được thị trường, tất cả thương nhân Trung Quốc bắt đầu hạn chế và dừng mua đột ngột khiến giá giảm nhanh chóng. Đến khi giá giảm rất thấp thì họ bắt đầu quay trở lại ép giá thấp hơn nữa và bắt đầu thu mua.
Họ tự đặt ra các tiêu chuẩn “kì lạ” để có lý do ép giá nhiều hơn (ví dụ khoai lang củ to không mua, bắt phải giảm giá). Như trường hợp khoai lang tím, sau khi giá giảm chỉ còn 300,000 đồng/tạ, nông dân đã chủ động kéo dài thời gian thu hoạch, khoai lớn củ hơn nhưng giá lại bị ép xuống còn 250,000 đồng/tạ.
Với cùng một thủ đoạn lặp đi lặp lại, các thương nhân Trung Quốc đã có thể ép giá dứa giảm hơn một nửa, khoai lang tím giảm tới 70%, và giá dừa thậm chí giảm đến 90%, còn gạo thì đang giảm giá liên tục và vẫn loay hoay tìm kiếm thị trường thay thế.
Chúng ta đã có không ít hệ luỵ từ rất nhiều bài học trên thương trường mang tên “Trung Quốc” như những vụ thu mua một lượng lớn nông sản với giá trên trời, đến khi người dân đổ xô khai thác, thu hoạch thì các thương lái Trung Quốc lặn mất tăm.
Trung Quốc còn sử dụng “chiêu” đơn phương hủy các hợp đồng thương mại, sử dụng rào cản kiểm dịch và cố tình làm chậm việc thông quan hàng xuất khẩu của Việt Nam tại các cửa khẩu trên biên giới hai nước đã làm cho các doanh nghiệp Việt Nam thiệt hại, nhất là đối với các mặt hàng nông sản mà Việt Nam xuất sang Trung Quốc.
Đó là các thiệt hại trực tiếp cho nông dân, còn đối với các doanh nghiệp cần hàng sản xuất thì thiệt hại lại đau đớn hơn nhiều khi nguồn cung nguyên liệu của thị trường rất lớn nhưng họ lại không thể mua được và phải sản xuất dưới công suất do không thể cạnh tranh thu mua với thương lái Trung Quốc.

Việt Nam đang thành bãi phế thải của Trung Quốc

Vì Việt Nam thiếu các hàng rào kỹ thuật để kiểm soát hàng kém chất lượng nên lâu nay chúng ta đã trở thành nơi tiêu thụ “thượng vàng hạ cám” của Trung Quốc. T
rên thị trường Việt Nam đủ các loại hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng, hàng vứt đi vẫn đang tồn tại đầy rẫy ngoài chợ, thậm chí cả trong siêu thị: gà thải loại, trứng gà giả, trái cây, rau quả tẩm ướp hóa chất độc hại, gừng tỏi, gia vị, và thậm chí các loại phụ gia gây ung thư cũng được nhập về và bày bán khắp nơi.
T.S Nguyễn Minh Phong, chuyên gia kinh tế cho rằng điều này đã tạo ra 2 mối nguy cho Việt Nam: trước hết đó là hàng hóa thực phẩm giá rẻ tràn vào nhưng không được kiểm soát tốt về chất lượng, thứ hai, nguy hiểm hơn là Trung Quốc có chiến lược “đẩy” hàng nghìn thiết bị công nghệ sản xuất lạc hậu sang các nước, trong đó có Việt Nam, nếu không cẩn thận, chúng ta sẽ thành “bãi phế thải” công nghệ, bãi phế thải của những hàng hóa phẩm chất xấu của Trung Quốc.

TS Lê Đăng Doanh, Nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu và Quản lý kinh tế Trung ương: Có dấu hiệu phá hoại nền kinh tế
Hàng hóa Trung Quốc đang tràn ngập thị trường Việt Nam? Nhập siêu luôn tăng qua các năm. Là một chuyên gia kinh tế, ông nhìn nhận vấn đề này như thế nào?
Hàng Trung Quốc càng ngày càng nhập ồ ạt vào Việt Nam, từ cái tăm cho đến trang thiết bị dẫn đến nhập siêu rất lớn. Các thương nhân Trung Quốc sang Việt Nam mua hàng có dấu hiệu phá hoại nền kinh tế của chúng ta như mua lá cây hồi, mua lá cây điều… Điều này diễn ra với tất cả các nước, đặt biệt là những nước có biên giới chung với Trung Quốc.
Tôi sang Thái Lan, Thái Lan cũng kêu. Miến Điện cũng kêu nhưng với Việt Nam đặc biệt nghiêm trọng vì Việt Nam có đường biên giới với Trung Quốc rất dài. Thứ hai là hàng Trung Quốc làm ra rất rẻ, chất lượng nhiều mặt hàng kém. Họ sản xuất được nhiều mặt hàng tốt nhưng họ xuất đi nước khác chứ không xuất sang Việt Nam. Xuất sang nước ta là có chính sách, có chủ ý, những mặt hàng có chất lượng thấp, giá rất rẻ.
Ông có thể giải thích rõ hơn vì sao hàng Trung Quốc độc hại và kém chất lượng như vậy nhưng chúng ta vẫn ồ ạt nhập về?
Có mấy lý do: Chênh lệch giá giữa hàng của chúng ta và hàng Trung Quốc quá lớn, ví dụ như quả trứng gà. Trứng gà thải loại Trung Quốc có giá 500 đồng, đó là họ bán phá giá. Thứ hai là chúng ta đã ký hiệp định thương mại tự do giữa ASEAN và Trung Quốc trong đó chúng ta cam kết các thuế nhập khẩu của hàng Trung Quốc vào Việt Nam được giảm từ 0-5%.
Và điều quan trọng nhất là những rào cản kỹ thuật về thương mại chúng ta làm quá chậm nên giờ chúng ta đối phó rất khó. Nhiều người dân ở vùng biên giới nghèo nên đi làm cửu vạn để chuyển hàng từ Trung Quốc về Việt Nam. Chúng ta đã bắt nhưng không bắt được người cầm đầu cho nên bắt cóc bỏ đĩa, bắt người này thì lại có những người khác.
Hệ lụy của tình trạng này là gì, thưa ông?
Về kinh tế là rất đáng báo động. Đó là những điều hết sức đáng lo ngại cả về mặt kinh tế và sức khỏe của người dân, về ổn định trật tự xã hội.
Chúng ta có thể có những giải pháp nào để hạn chế việc nhập khẩu và tiêu thụ hàng Trung Quốc độc hại tại Việt Nam?
Chúng ta đã ký hiệp định thương mại nên không thể nói là tẩy chay hàng Trung Quốc. Chúng ta chỉ có thể cực lực tố cáo những mặt hàng có hại cho sức khỏe, kêu gọi người dân không sử dụng những hàng hóa đó. Ví dụ ăn một quả trứng 500 đồng nhưng mang bệnh vào người và phải bỏ ra 100 triệu đồng để chữa trị. Cần phải nói rõ để mọi người dân hiểu.
Doanh nghiệp và người tiêu dùng Việt Nam cần làm gì để bảo vệ mình?
Các doanh nghiệp Việt Nam cũng phải tham gia tích cực, có những rào cản kỹ thuật và những biện pháp để bảo vệ. Người Việt Nam cần dùng hàng Việt Nam trước hết để bảo vệ sức khỏe của mình, sau là bảo vệ doanh nghiệp Việt Nam, chứ không phải là người tiêu dùng mù quáng. Doanh nghiệp tự đổi mới, cải tiến để nâng cao tính cạnh tranh.
Ví dụ chúng ta thấy những năm gần đây dệt may Việt Nam được đánh giá rất cao, người tiêu dùng đã chọn hàng Việt Nam thay vì hàng Trung Quốc. Hay bia Vạn Lực trước đây bán tốt nhưng gần đây không bán được nữa. Và bản thân người tiêu dùng phải tự bảo vệ mình và gia đình mình.
Cơ quan quản lý hàng nhập khẩu là Bộ Công thương. Ông có ý kiến gì về các biện pháp quản lý của Việt Nam?
Tôi thấy biện pháp của Bộ Công thương rất kém hiệu quả. Bộ Công thương rất chậm chạp trong việc có hàng rào kỹ thuật. Thí dụ ta xác định những mặt hàng nào độc hại thì phải phối hợp với Bộ Y tế là có những biện pháp kiểm soát rất nghiêm ngặt.
Vừa qua chúng ra đã làm chiến dịch ngăn chặn gà lậu qua biên giới và kêu gọi các cơ quan liên ngành vào cuộc nên có những kết quả và biến đổi bước đầu. Nhưng cần làm quyết liệt và đồng bộ hơn ở nhiều mặt hàng khác.
Xin cảm ơn ông!


Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013

SỰ THẬT VỀ CHỦ NGHĨA BÁ QUYỀN CỦA TRUNG QUỐC TRONG CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC 1979


Tác Giả : Trần Ái Quốc

SỰ THẬT VỀ CHỦ NGHĨA BÁ QUYỀN CỦA TRUNG QUỐC TRONG CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC 1979

Chiến tranh biên giới Việt - Trung năm 1979 là một cuộc chiến ngắn nhưng khốc liệt giữa Việt NamTrung Quốc, nổ ra vào ngày 17 tháng 2 năm 1979 khi Trung Quốc xua quân tấn công Việt Nam trên toàn tuyến biên giới trên bộ giữa hai nước. Chiến tranh biên giới Việt - Trung xuất phát từ quan hệ căng thẳng kéo dài giữa hai quốc gia và ý đồ "dạy cho Việt Nam một bài học" của Đặng Tiểu Bình. Cuộc chiến kết thúc khi Trung Quốc hoàn thành rút quân vào ngày 18/3/1979 sau khi chiếm được các thị xã Lạng Sơn, Lào Cai, Cao Bằng, và một số thị trấn vùng biên

Vốn là đồng minh lâu đời, những rạn nứt giữa Việt Nam và Trung Quốc đã bắt đầu thể hiện từ năm 1968. Chính phủ Việt Nam nhất định cùng lúc giữ mối quan hệ nồng ấm với cả Moskva lẫn Bắc Kinh trong khi mâu thuẫn giữa Liên Xô và Trung Quốc ngày càng lên cao. Nguyên nhân của cuộc chiến được khơi mào từ việc Bắc Kinh ngày càng thân Mỹ và muốn trở thành trung gian thương lượng cho cuộc chiến giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt. Bắc Kinh muốn Hà Nội chỉ tiếp tục chiến tranh du kích có giới hạn chống Hoa Kỳ, trong khi Hà Nội muốn tiến hành chiến tranh quy mô để thống nhất Tổ quốc bằng chính sức lực của mình. Và hơn thế nữa, họ muốn trực tiếp đàm phán với Hoa Kỳ, không cần thông qua một nước nào làm trung gian. Sau sự kiện Tết Mậu Thân, Hà Nội bắt đầu đàm phán với Hoa Kỳ, trong khi đó Bắc Kinh phản đối.
Bên cạnh đó, Từ năm 1973, Liên Hiệp Quốc bắt đầu thảo luận về vấn đề chủ quyền của các quốc gia đối với vùng đặc quyền kinh tế trên biển. Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa quyết định tuyên bố chủ quyền với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa dựa theo hiệp ước Pháp-Thanh kí kết năm 1887. Về phía Trung Quốc, với cuộc khủng hoảng dầu lửa những năm 1970 nước này đã tìm kiếm các nguồn khai thác dầu mỏ trên biển Đông sát với Việt Nam, một hành động bá quyền, với dã tâm xâm lược cao độ. Tranh chấp giữa hai nước về hai quần đảo này đã bắt đầu ngay từ năm 1975 sau khi Việt Nam tuyên bố chủ quyền đối với hai quần đảo này. Tuyên bố chủ quyền của nước Việt Nam thống nhất năm 1975 đối với các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa; cách ứng xử của Việt Nam đối với người Việt gốc Hoa; và cố gắng của Việt Nam trong việc xây dựng quan hệ chặt chẽ giữa ba nước Đông Dương được Trung Quốc xem là nỗ lực nhằm thống trị Đông Dương và là ví dụ về sự hỗn xược của Việt Nam.
Bên cạnh đó, mâu thuẫn giữa Liên Xô và Trung Quốc ngày càng gia tăng, do vậy trong hệ tư tưởng của Trung Quốc lúc bấy giờ quán triệt: “ Chủ nghĩa Mác, tư tưởng Mao Trạch Đông, lý luận Đặng Tiểu Bình”. Trung Quốc ngày càng thể hiện mối quan hệ thân Mỹ thể hiện qua chuyến thăm Bắc Kinh của Tổng thống Nixon vào năm 1972. Trung Quốc muốn Việt Nam vào Liên minh chống Liên Xô của Trung Quốc, tuy nhiên vào năm 1975, trong chuyến thăm Bắc Kinh, Tổng bí thư Lê Duẩn đã thẳng thừng từ chối, đồng thời phủ nhận quan niệm cho rằng chủ nghĩa bành trướng Liên Xô là mối đe dọa đối với các nước Cộng sản Châu Á của Trung Quốc. Ông rời Trung Quốc mà không tổ chức tiệc đáp lễ theo truyền thống, cũng không ký thỏa thuận chung. Cũng trong chuyến thăm này, Trung Quốc thông báo rằng sẽ không giữ mức viện trợ như đã hứa năm 1973. Bắc Kinh bắt đầu nói về một Việt Nam "hắc tâm", "vô ơn", "ngạo ngược". Viện trợ của Trung Quốc sau đó giảm mạnh và đến năm 1978 thì cắt toàn bộ. Điều kiện đầu tiên Trung Quốc đặt ra cho Việt Nam để nối lại viện trợ là phải từ chối tất cả các khoản viện trợ của Liên Xô.
Cuộc chiến tranh biên giới  1979 đã mở màn cho cuộc xung đột vũ trang biên giới giữa Việt Namvà Trung Quốc kéo dài suốt 10 năm sau đó. Kể từ sau khi Việt Nam và Trung Quốc bình thường hóa quan hệ (1991) hai bên đường như đều không muốn nhắc đến cuộc chiến này. Và trong các tài liệu cũng như sách lịch sử của Việt Nam không nhắc đến, điều này gây hệ lụy là thế hệ trẻ mơ hồ và không biết về một quá khứ đau thương, một chủ nghĩa bành trướng Trung Quốc luôn đặt dã tâm xâm lược Việt Nam bằng mọi cách.
Sự lãng quên này là một thiếu sót lớn của lịch sử, đó là sự xúc phạm đến linh hồn của những đồng bào, chiến sĩ đã hy sinh để bảo vệ tổ quốc trong cuộc chiến và khoảng 10 năm sau. Trong khi chúng ta im lặng thì những dịp đó hệ thống phát thanh và truyền hình, báo chí Trung quốc tung ra trung bình từ 600 đến 800 tin, bài viết với những cái tít gần như có nội dung giống nhau về cái mà họ gọi là cuộc chiến tranh đánh trả tự vệ trước Việt Nam. Có thông tin cho rằng hiện tại có tới trên 90% người dân Trung Quốc vẫn quan niệm rằng năm 1979 Quân đội Việt Nam đã vượt biên giới sang tấn công Trung quốc và bắt buộc Trung quốc phải tự vệ đánh trả. Từ hàng chục năm nay, hệ thống tuyên truyền của Trung Quốc đã nhồi nhét vào đầu người dân Trung Quốc rằng cuộc chiến 1979 chỉ là sự phản công trước sự xâm lược của Việt Nam.
Ba mươi tư năm trôi qua là khoảng thời gian quá dài để Việt Nam đưa sự thật này ra công bố cho quốc dân biết. Trong thời gian qua, chúng ta đã lãng quên lịch sử hoặc cố tình không nhớ nó. Những chiến công thầm lặng của các chiến sĩ và đồng bào hy sinh trong chiến tranh biên giới 1979 dường như bị lãng quên và còn nằm trong ý ức nhiều người. Những nhân chứng sống của lịch sử như Bao trận đánh đỏ lửa máu thẫm Cầu Kỳ Cùng, bao dân thường vô tội ngã xuống oan ức chẳng biết lý do, bao người lính trẻ bỏ lại cha mẹ, người thân… nắm lại Đồng Đăng, Chi Mai, Hữu Nghị, Cốc Nam, Bản Giốc, Yên Minh, Vị Xuyên...nếu nói là quên thì thế hệ tương lai ngày nay đang có tội rất lớn với lịch sử hào hùng của dân tộc.
Quên sao được những ngày, toàn dân sôi sục khí thế quyết đánh tan quân xâm lược phương bắc, đập tan chủ nghĩa Đại hán bành trướng, đánh dập đầu kẻ ngạo ngược dám coi thường người hàng xóm bé nhỏ.

SỰ THẬT VỀ CHỦ NGHĨA BÁ QUYỀN CỦA TRUNG QUỐC TRONG CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC 1979

SỰ THẬT VỀ CHỦ NGHĨA BÁ QUYỀN CỦA TRUNG QUỐC TRONG CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC 1979

Từ cơ quan đến xí nghiệp…Tất cả đều sẵn sàng lên đường chống quân xâm lược, sẵn sàng quyết tử cho tổ quốc quyết sinh, sẵn sàng dạy cho lũ cướp nước một bài học nhớ đời, quyết không để cho chúng lấy đi 1 tấc đấc của tổ quốc!
Quên sao được - khi có quá nhiều bia mộ vô danh và những tấm bia chẳng khắc rõ hy sinh ở cuộc chiến nào. Còn nghĩa trang liệt sỹ với gần 300 ngôi mộ, thì vắng hoe không ai hương khói những ngày này.

SỰ THẬT VỀ CHỦ NGHĨA BÁ QUYỀN CỦA TRUNG QUỐC TRONG CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC 1979
     Nghĩa trang Liệt sĩ trong chiến tranh biên giới.
Người còn sống sau cuộc chiến quay trở lại với cuộc sống đời thường, đối với họ ký ức hào hùng về cuộc chiến tranh bảo vệ chủ quyền dân tộc, là những ký ức không thể nào quên. Thời gian trôi qua, những nhân chứng lịch sử người còn, người mất, nếu không có biện pháp bảo tồn lịch sử thì tất cả sẽ chìm xuống, lặng lẽ chìm vào quá khứ khi những nhân chứng sống trở về với đất mẹ.
Nhớ về những cuộc chiến bảo vệ chủ quyền quốc gia, chợt nhớ đến Bản Tuyên ngôn độc lập đầu tiên của dân tộc Việt Nammà tự hào, hạnh phúc:
NamQuốc sơn hà NamĐế cư
Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư”
                                       [Lý Thường Kiệt]
Thiết nghĩ, đã đến lúc những sự thật về Cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc bảo vệ bờ cõi của nước Việt đã đến lúc được phơi bày, cần được đưa vào chương trình giáo dục để giáo dục cho thế hệ trẻ biết về một quá khứ hào hùng của dân tộc, để nhớ và đề cao cảnh giác với dã tâm xâm lược của người láng giềng xấu bụng. Bất cứ một thế lực nào, dám đụng chạm đến một tấc đất của Tổ quốc VIệt Namthì chúng sẽ phải trả giá bằng sinh mệnh của chúng. Chúng ta thà hi sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, không chịu làm nô lệ! 

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Phát hiện gói lạ trong đĩa Trung Quốc

Chiều 9/4, Nhân Dân điện tử nhận được một chiếc đĩa bị vỡ của bạn đọc gửi, bên trong có gắn chặt những gói “lạ” màu trắng. Hiện chưa rõ chất gì được chứa bên trong hai gói “lạ” này.


Chiếc đĩa do độc giả Nguyễn Thị Thơ, trú tại Xóm 4, Phú Đô, Mễ Trì, Từ Liêm, Hà Nội gửi. Liên lạc với phóng viên, bà Thơ cho biết, tối ngày 8/4, trong khi mấy đứa trẻ nhà bà chơi với nhau đã vô tình làm rơi vỡ chiếc đĩa và bất ngờ phát hiện ra hai gói nhỏ dính vào giữa hai lớp đĩa.

Đây là loại đĩa sứ in hình hoa hồng, mặt sau chiếc đĩa có chữ “Made in China”. Những chiếc đĩa như thế này được sử dụng khá phổ biến trong nhiều hộ gia đình Việt Nam hiện nay, ở cả nông thôn và thành phố.

Phát hiện gói “lạ” trong đĩa Trung Quốc

Hai gói “lạ” có hình chữ nhật, kích thước khoảng 1,5 × 2,5 cm, màu trắng, được bọc bằng thiếc, có một phần được dính băng màu vàng. Những dòng chữ màu đen in mặt trên đã mờ dần. Hiện không rõ bên trong hai gói “lạ” này chứa chất gì. Cũng chưa biết liệu có còn những vật lạ nào dưới lớp đĩa chưa bị vỡ.

Quan sát kỹ, chúng tôi thấy chiếc đĩa này có những biểu hiện khác thường so với những chiếc đĩa sứ thông thường. Chỉ một lớp mỏng phía trên mặt đĩa và phần đáy đĩa được làm bằng sứ, còn lớp viền phía dưới đĩa được tráng bằng một lớp màu trắng đục hơn. Đặc biệt, lớp dưới ở phần đĩa bị vỡ được làm bằng hợp chất nhựa dẻo có màu vàng đục trông rất đáng ngờ.
Có người phán đoán, đây là chiếc đĩa phát nhạc, khi rung lắc có thể phát ra âm thanh. Người khác cho rằng, chiếc đĩa này do dân chơi xóc đĩa tự chế, và những gói lạ có thể chứa nam châm để hút những đồng xu. Tuy nhiên, khi chúng tôi đặt thử vật làm bằng sắt vào thì không thấy có hiện tượng hút.

Phát hiện gói “lạ” trong đĩa Trung Quốc

Chúng tôi sẽ chuyển chiếc đĩa này đến các cơ quan chức năng kiểm tra, giám định và sớm có câu trả lời chính xác về gói “lạ” để đưa ra những khuyến cáo cần thiết cho người dân.

Theo 24h.com.vn