Hiển thị các bài đăng có nhãn Những Trò Lố Của Các Nhà Rận Chử. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Những Trò Lố Của Các Nhà Rận Chử. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

Gửi ông Lê Hiếu Đằng!

[Mực tàu] - Mấy ngày hôm nay nghe mấy bọn rận chủ đồn nhiều về việc ông xin ra khỏi Đảng cộng sản Việt Nam. Thực sự là tôi chả biết Lê Hiếu Đằng là ai đâu, nhưng nghe nhiều lùm xùm quá cũng muốn xem xem ai là Lê Hiếu Đằng?
Và con đường ngắn nhất là tôi đi hỏi anh google xem Lê Hiếu Đằng là ai? Chỉ chưa đầy một giây đã có hàng loạt bài viết liên quan đến Lê Hiếu Đằng nhưng hầu hết trong số đó đều là của các trang báo lá cải, vớ vẩn, chuyên nói xấu Đảng, Nhà nước Việt Nam. Haizzzzzzz! Cũng chả có gì lạ khi với những hành động và lời nói của mình ông được các trang báo này ưu ái như vậy.
Đi tìm hiểu tiếp về tiểu sử của Lê Hiếu Đằng, thú thật tôi cũng thấy bất ngờ khi biết ông Lê Hiếu Đằng là người có quá trình cống hiến trong phong trào sinh viên đấu tranh với Mỹ và tay sai, là người có đóng góp nhất định trong sự nghiệp chống đế quốc, cứu nước của dân tộc ta. Sau giải phóng, ông còn có thời gian làm giáo viên triết học, được bầu làm Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc TP Hồ Chí Minh. Nói túm lại là người có kiến thức, có uy tín, vậy mà tự nhiên ông lại dở chứng ra như vậy? tôi thực sự không hiểu nổi????
Thực sự với một người trẻ tuổi như tôi không được biết ông trước mong ông cũng thông cảm! Vì với ông, tôi chỉ thuộc dạng con cháu! Và đặc biệt tôi lại ít khi quan tâm đến mấy trang mạng, hay blog vớ vẩn kia…Nhưng thực sự càng tìm hiểu về ông tôi lại càng thấy bất ngờ. Tôi thực sự không thể hiểu nổi, một con người tri thức, có mấy chục năm tuổi Đảng như ông lại trở lên đổ đốn như vậy? Có phải chăng khi một người về già ở cái tuổi “gần đất, xa trời” thì không còn được minh mẫn nữa, thường có những suy nghĩ và hành động mù quáng?
Ông làm cho một người trẻ tuổi như tôi cảm thấy thất vọng quá! Nhẽ ra, một con người có quá trình cống hiến cho cách mạng như ông thì khi về già càng phải làm gương cho con cháu chứ? Tại sao ông lại có thể phủ nhận mọi thành quả cách mạng mà chỉ cách đó không lâu ông và các đồng đội của mình đã từng góp công sức và xương máu để giành lại được, tại sao ông lại quay lưng lại với tổ chức đã làm nên tên tuổi cho ông???? Không có Đảng Cộng sản Việt Nam thử hỏi ông có được như ngày hôm nay hay không?
Xem lại cái quá trình hoạt động của ông thì tôi thấy không còn bất ngờ nữa và cũng không có gì phải tiếc nuối cho ông cả. Đọc lại những bài viết của ông “Suy nghĩ trong những ngày nằm giường bệnh”, và những bài viết ông trả lời phỏng vấn các báo đài RFA, của RFI thì tôi lại nghĩ một con người như ông nên tự giác ra khỏi Đảng sớm hơn, ông không xứng đáng đứng trong hàng ngũ của Đảng. Đảng Cộng sản Việt Nam không cần những con người như ông đâu…Đảng Cộng sản Việt Nam cần những còn người chân chính, cách mạng, còn những người “ăn cháo đá bát”, “trở cờ” như ông thì…thôi! Không cần nhắc đến.!!!

Là người thuộc thế hệ hậu sinh so với quá trình cống hiến của ông Lê Hiếu Đằng, tôi thiển nghĩ rằng. Bản thân ông đã từng được mang danh là tri thức thì hãy góp một điều gì đó, dù nhỏ thôi cho đất nước, cho lớp hậu sinh như chúng tôi thì quý biết bao. Hành động gàn dở, ăn nói hàm hồ không bao giờ phù hợp với đạo đức của một người già. Già như vậy rồi mà cứ để người ta chởi cho suốt ngày thì nhục lắm… Và như vậy làm sao ông được mọi người tôn trọng, nghe theo.

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

Giải thưởng “nhân quyền Việt Nam” - Một trò lố bịch!

[Mực tàu] - Chưa bao giờ cái loại giải được gọi là “giải thưởng nhân quyền” mà một số tổ chức nước ngoài trao cho các cá nhân là người Việt Nam lại nhiều như trong thời gian gần đây. Điểm qua cũng gần chục loại “giải thưởng” được trao cho các đối tượng vốn có thâm niên trong hoạt động chống đối Ðảng và Nhà nước Việt Nam, và gần đây, ngày 11-10, tại Westminter, California - Hoa Kỳ, cái gọi là “Mạng lưới nhân quyền Việt Nam” công bố trao giải thưởng “nhân quyền Việt Nam năm 2013” cho ba người hiện đang chấp hành án phạt tù vì có hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam, đó là Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. Ðây là các giải thưởng mà nếu không có sự tâng bốc của các tổ chức phản động như: Việt Tân, đảng Dân chủ Việt Nam,... cùng một số cơ quan truyền thông như VOA, BBC, RFA, RFI,... và một số blog của một số tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí thì hầu như trên thế giới không ai nhòm đến.
Tiêu chí để nhận giải thưởng này cũng thật là khác lạ: chống đối chính quyền càng nhiều thì sẽ nhận được giải thưởng và còn được giải thưởng cao nữa… Như vậy với các tổ chức đứng ra trao giải, thì “nhân quyền” đồng nghĩa với chống phá đất nước Việt Nam. Để “vinh danh” người được trao giải thưởng, cái gọi là “Mạng lưới nhân quyền Việt Nam” đã không tiếc lời ca ngợi, tung hô, nào là “Lê Quốc Quân - một nhà tranh đấu dũng cảm cho nhân quyền và dân chủ tự do cho Việt Nam..., giữ vững lập trường, không bao giờ từ bỏ lý tưởng, và phấn đấu không ngừng cho công lý, nhân phẩm và tự do...”, “Nguyễn Hoàng Quốc Hùng - tự nguyện dành toàn thời gian dấn thân vào con đường tranh đấu vì quyền lợi của giới lao động”…
Tuy nhiên, nếu theo dõi tình hình Việt Nam, bất cứ người đọc nào cũng có thể nhận diện được bản chất thật sự của các đối tượng được người ta vinh danh, vì đó là những người có hành vi vi phạm pháp luật, đã hoặc đang chịu án tù. Ðơn cử ba trường hợp vừa được cái gọi là “Mạng lưới nhân quyền Việt Nam” trao “giải thưởng nhân quyền năm 2013” chẳng hạn. Ðây là những đối tượng đã có hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam với những tội danh khác nhau và đang chịu án tù. Lê Quốc Quân - nhân vật đang được các thế lực chống đối ở nước ngoài ca ngợi, vừa bị Tòa án nhân dân TP Hà Nội xét xử sơ thẩm về tội trốn thuế với bản án 30 tháng tù. Trần Huỳnh Duy Thức bị phát hiện trộm cước viễn thông, đồng thời bị cáo buộc có hành vi liên lạc với một số đối tượng chống chính quyền khác như Lê Công Ðịnh, Nguyễn Tiến Trung, Trần Anh Kim..., bị tuyên phạt 16 năm tù giam với tội danh “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Tiếp đến, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng cũng có thành tích chống đối tương đối nổi trội, Hùng câu kết với Ðỗ Thị Minh Hạnh, Ðoàn Huy Chương rải truyền đơn kích động công nhân biểu tình, gây rối trật tự công cộng và bị tuyên phạt 9 năm tù giam vì tội “Phá rối an ninh”.

Như vậy, chúng ta thấy rằng các tổ chức đứng ra trao cái gọi là “giải nhân quyền” chưa bao giờ có thiện chí với Ðảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam. Thông qua “giải thưởng”, các tổ chức này vừa ủng hộ về tinh thần, vừa giúp đỡ về vật chất cho các đối tượng chống phá trong nước; đồng thời tạo ra cớ để khuếch trương thanh thế, từ đó để nhận được sự giúp đỡ từ các thế lực thù địch chống Việt Nam. Thực chất Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng cũng như một số đối tượng khác như Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Văn Hải... chỉ là “con bài” của chiến lược “diễn biến hòa bình” ở Việt Nam mà các thế lực thù địch đang triển khai thực hiện. Suy cho cùng thì việc trao các loại “giải thưởng nhân quyền” cho một số đối tượng trên chính là âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch nhằm tạo cớ can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ của Việt Nam. Các giải thưởng này là vô giá trị, là trò đùa lố bịch nhằm khuếch chương thanh thế và cổ vũ cho một số đối tượng chống phá Việt Nam mà Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng là một trong số đó. 

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

Sốc : Đám rận chủ vẫn chơi trò tuyệt thực


Hai vụ lùm xùm tuyệt thực đểu của Cù Con và Điếu Cày chưa lắng xuống. Thiên hạ phát nôn vì trò dối trá của đám rận chủ diễn trò theo kịch bản của các vị chấy thức Bauxite. Cà cuống chết đến đít còn cay, đám rận chủ lại dựng tiếp vỡ tuyệt thực của tù nhân trại Xuyên Mộc. Lần này cũng lặp lại kịch bản cũ, bắt đầu từ lời một mụ đàn bà vợ của tù nhân, mụ Nguyễn Thị Ngụ vợ của Phan Ngọc Tuấn và không hải chỉ một mà là 5 đứa. Cứ như tuyệt thực là một cửa ải để lấy số má giang hồ của đám rận vậy. 

Sốc : Đám rận chủ vẫn chơi trò tuyệt thực

Cù Huy Hà Vũ trong "những ngày tuyệt thực"

Theo nguồn tin từ trại Xuyên Mộc, Phan Ngọc Tuấn là một trong 5 phạm nhân cùng với Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Nguyễn Ngọc Cường, Trần Huỳnh Duy Thức, Huỳnh Anh Trí đã trực tiếp dính líu vào vụ gây lộn ở trại Xuân Lộc Đồng Nai hôm 30 tháng 6 vừa qua. Việc chuyển nhóm của Tuấn sang Xuyên Mộc chỉ là để sửa sang lại khu phân trại bị phá phách hôm đó và tách họ ra khỏi những thường phạm hình sự khác có thể gây nguy hiểm cho họ. Đấy là một cử chỉ nhân đạo của quản giáo.

Ấy vậy nhưng, nhận thấy mấy vụ tuyệt thực giả của hai người đàn bà Dương Hà và Dương Thị Tân ít nhiều đem lại chút lợi lộc, được đám RFA gợi ý, Thị Ngụ đã noi theo. 

Với vụ Cù Con, khi lu loa lên sự kiện giả dối này, Dương Hà đã được đám rận chủ trong nước, cùng với đám cờ vàng ở hải ngoại bơm cho ít tiền, khều sang tận Mĩ du hí, mặc cho thằng chồng hắn với đám Bauxite chống chọi với dư luận. 

Vụ Điếu Cày diễn ra sau đó một chút, theo lối cố đấm ăn xôi, trong một âm mưu thâm thúy hơn của đám rận chủ. Dương Thị Tân chỉ là con bung xung vì rằng nó chẳng là vợ chính thức của Điếu nên phải lôi thằng con theo. Tân chỉ làm cái việc phát ngôn là có tiền công. Tất nhiên, lần này rẻ mạt hơn cái lần Tân loang báo Điếu bị cụt tay (Tễu Xuân Diện chỉ kêu gọi góp cho Tân được 10 triệu). Hy vọng của mẹ con Tân được nhen lên bởi viễn cảnh Tổng thống Mĩ Ô Bà Má sẽ gây sức ép với ông Tư Sang để thả Điếu ra, rồi bảo lãnh qua Mĩ như Trần Khải Thanh Thủy. Khi đó, tổ quốc của mẹ con Tân là Hoa Kì! Không ngờ cái đầu của đám Huệ Chi, Phạm Toàn, Quang A… khi làm chính trị cũng chỉ bé bằng quả nho nên lại một phen tẽn tò.

Lần này thì Nguyễn Thị Ngụ (còn gọi là Ngu) lại lu loa rằng, mình vừa đi thăm chồng ở trại Xuyên Mộc về: "Tôi vào thăm thì có cả 4-5 người công an ở đó thì chồng tôi nói là bà về cho gia đình biết ở đây anh Trí bị đánh đập rất là tàn nhẫn, anh Trí là người trẻ tuổi nhất mà bị đánh đập dã man. Còn anh Cường thì bị họ nắm vào gáy rồi đập đầu anh Cường xuống bàn.Còn bản thân tôi (Phan Ngọc Tuấn) thì họ không dám đánh mà họ cùm 5 ngày".

Vậy là, không những bị đánh mà còn bị cùm chân, biệt giam. Vẫn những điệp khúc đó lặp đi lặp lại đến thuộc lòng. Người đọc chẳng cần đọc, chẳng cần nghe cũng biết họ sẽ nói gì. Cũng chẳng cần lục tìm tin tức ở đâu làm gì cũng biết được rằng: ban đầu là một cuộc phỏng vấn nào đó của RFA, RFI, BBC hay VOA, sau đó là Bauxite, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Tường Thụy, Quê Choa, JB Vinh, Ba sàm đưa tin, dẫn nguồn cho vô can.

Chắc rằng, những trò như thế này sẽ chẳng moi được tiền nữa đâu. Vậy thì vì cái gì? Vì mục đích kích động dân chúng thiếu thông tin, thiếu hiểu biết, gây sự với chính quyền, lấy cớ để lựa gió bẻ măng khi thời cơ đến.

Còn đối với người có hiểu biết không dễ gì lung lạc được. Người viết bài này cũng vì không hình dung được thực chất cái trại giam và những người quản giáo hoạt động như thế nào nên đã lên mạng tìm kiếm thông tin. Hóa ra trong “Cơ sở dữ liệu văn bản pháp luật Bộ Tư pháp” mọi thứ đều công khai. Lần tìm “quy định về tổ chức quản lý phạm nhân” thì có cả một Nghị Định 117/2011/NĐ-CP của Chính phủ “Quy định về tổ chức quản lý phạm nhân và chế độ ăn, mặc, ở sinh hoạt, chăm sóc y tế đối với phạm nhân”. Mọi thứ đủ cả, ăn thì ngoài định mức chung còn có những khoản tăng thêm cho những người lao động nặng nhọc, người ốm đau, được nhận quà tiếp tế đến gấp ba lần định lượng cấp phát; ở thì chỗ nằm tối thiểu là 2 mét vuông (chỉ chỗ nằm thôi không tính không gian chung), mỗi buồng giam tập thể 30 người thì có 1 cái tivi màu 21inch trở lên với 1 tờ báo Nhân Dân… Rồi áo quần, chăn màn, thuốc men…đủ cả.

Mới hôm qua (9/8/2013) một tù nhân bị Tòa tuyên án 2 năm tù mới ra khỏi trại Nguyễn Xuân Anh cố rặn ra vài thứ để “tố cáo” thì cũng chỉ nói được rằng: chật chội, nước không sạch, cơm không ngon… chứ chẳng vẽ đâu ra cái buồng giam có cùm chân (cái chỉ dành cho tử tù) vậy mà Thị Ngụ nói với RFA rằng: "Mấy người chuyển từ trại Xuân Lộc qua thì bị họ tuyên bố là cùm 10 ngày, trong đó có chồng tôi là ông Phan Ngọc Tuấn, anh Hùng, anh Cường, anh Thức, anh Trí . Nghe nói là mấy ông tuyệt thực, họ nghe nói tuyệt thực thì họ cùm mấy người kia 4 ngày, còn ông Tuấn chồng tôi thì họ cùm 5 ngày". Vì vậy mà các vị ấy đã tuyệt thực để phản đối.

Trộm nghĩ, đã là thân phận thằng tù nhân có tội với dân, với nước lại còn đòi được tự do, bình đẳng mọi thứ thì thật là nực cười. Sinh ra cái nhà tù là để cho chúng sám hối chứ không phải để đòi hỏi này nọ. Chỉ khổ cho chúng đã chịu cảnh tù tội mà cũng chẳng yên vì ngoài bức tường của trại giam lũ kền kền vần dùng chúng để mưu lợi. Sự thật lại là chẳng có ai tuyệt thực cả.


Theo Mõ Làng


Tái bút :